Chùm Thơ Suy Ngẫm Viết Về Thói Đời, Lẽ Sống Từ Xưa Đến Nay Hay

0
138

Từ xa xưa đến tận thời nay, trong xã hội vẫn luôn tồn tại những thói đời và lẽ sống xấu xa bất di bất dịch mà ai trong chúng ta cũng có thể nhìn thấy qua cuộc sống hằng ngày. Hôm nay, Minh Nhật mời các bạn cùng suy ngẫm về thói đời và lẽ sống thời nay đã được các thi nhân khắc họa rõ nét qua những vần thơ hay, ý nghĩa và chất chứa đầy cảm xúc. Đây là những bài thơ viết về thói đời thời nay sưu tầm của nhiều tác giả nổi tiếng, hi vọng rằng mọi người sẽ thích!

Sau chùm thơ về cuộc đời buồnthơ về cuộc sống mệt mỏi và những bài thơ hay viết về tình đời bạc bẽo, ngay bây giờ, mời các bạn cùng xem qua chùm thơ suy ngẫm hay viết về thói đời và lẽ sống từ xa xưa tới ngày nay vẫn còn hiển hiện. Dù trong xã hội nào, thời đại nào, những thói xấu của con người vẫn luôn tồn tại, và vì đó nên những bài thơ như thế này luôn có ý nghĩa. Hy vọng rằng các bạn sẽ có những phút giây thật tuyệt bên những bài thơ hay về thói đời và thơ viết về cuộc sống, lòng người bạc bẽo, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Thói Đời

Người bảo ông điên, ông chẳng điên
Ông thương ông tiếc hoá ông phiền
Kẻ yêu người ghét hay gì chữ
Đứa trọng thằng khinh chỉ vị tiền
Ở bể ngậm ngùi cơn tới lạch
Được voi tấp tểnh lại đòi tiên
Khi cười khi khóc khi than thở
Muốn bỏ văn chương học võ biền!
(Tế Xương)

2, Thói Đời

Thế gian biến đổi vũng nên đồi
Mặn nhạt, chua cay lẫn ngọt bùi
Còn bạc, còn tiền còn đệ tử
Hết cơm, hết rượu hết ông tôi
Xưa nay đều trọng người chân thực
Ai nấy nào ưa kẻ đãi bôi
Ở thế mới hay người bạc ác
Giàu thì tìm đến khó tìm lui.
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)

3, Thói Đời II

Vụng khéo nào ai chẳng có nghề
Khó khăn phải lụy đến thê nhi
Ðược thời, thân thích chen chân đến
Thất thế, hương lân ngoảnh mặt đi
Thớt có hôi tanh, ruồi muỗi đậu
Sanh không mật mỡ, kiến bò chi
Ðời nay những trọng người nhiều của
Bằng đến tay không, mấy kẻ vì.
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)

4, Thói Đời Bạc Bẽo

Ngẫm quá u sầu cảnh hiện nay
Trò gian xảo quyệt khéo phô bày
Khi giàu một đống người nương cửa
Bữa sạt trăm nghìn đứa trở tay
Tối chẳng cơm bùi cho dạ ngỡ
Đời chưa tỏ rạng nát thân cày
Vui gì cõi tục… buồn sinh ngán
Cảm nghĩ trong ngoài bạc lắm thay
(Thái Vinh)

5, Ngẫm Đời

Lăn lóc mấy mùa với gió sương
Tuổi xuân đâu phải kiếp hoang đường
Càng nhiều ước vọng càng gian khổ
Càng lắm nhân tình lắm tiếc thương
Đã biết thói đời, đen đổi trắng
Cho hay thế sự, sắc thay hương
Mặc, ta cứ bước đi đi mãi
Chấp trọn đời này với gió sương.
(Khuyết danh)

6, Lục Bát Thói Đời

Thói đời người vẫn phụ người
Trái tim chỉ một ngàn lời điêu ngoa
Dòng sông chở nặng phù sa
Vẫn còn nguy hiểm theo đà nước lên

Bây giờ ta cố mà quên
Thương mùa lá rụng đến xuân làm gì
Nhùng nhằn những chuyện chi chi
Lung linh giấc mộng tình si cuối mùa

Vào chùa xin một lá bùa
Thả theo dòng nước cho mưa hóa tình
Đêm đêm nằm ngủ giật mình
Thói đời lục bát bềnh bồng ngàn năm!
(Nguyễn Minh Quang)

7, Thói Đời Đen Bạc

Rồi bất chợt túi không còn tiền nữa,
Xung quanh mình nhìn kỹ chẳng còn ai
Nhớ ngày xưa có bè bạn lai rai
Giờ cháy túi không còn ai bên cạnh…

Rồi bất chợt thấy tim mình giá lạnh
Giữa cuộc đời hiu quạnh chỉ mình ta
Chuyện tình xưa theo năm tháng nhạt nhòa
Buồn bất chợt thấy em bên kẻ khác

Rồi bất chợt như cánh chim phiêu bạt
Giữa bầu trời ta lạc lõng bơ vơ
Bất chợt buồn, bất chợt nhớ bâng quơ
Sầu chất ngất bao niềm thương, nỗi nhớ…
(Huỳnh Ngọc Anh Kiệt)

8, Thói Đời

Con rể được quý như vàng
Con dâu như nhặt giữa đàng về thôi
Sự đời bạc bẽo như vôi
Rể chơi làm khách đầy vơi ngọt ngào
Ngày rằm, ngày lễ thanh cao
Bưng cơm ngọt gọi chào rể xưa
Dâu đâu quản ngại nắng mưa
Sớm trưa tất bật đâu vừa mẹ cha
Công việc thì rể lướt qua
Gọi là có mặt cho ra họ hàng
Dâu thì vai nặng thân mang
Ấy mà một tiếng đàng hoàng không xong
Tủi phận nước mắt lưng tròng
Mẹ cha lườm nguýt mất công mua về
Thói đời lắm kẻ liêu khê
Nào ai thấu hiểu trăm bề làm dâu.
(Riura)

9, Thói Đời

Văn hoá chôm chỉa sinh rễ dày
Con người đê tiện khó chuyển xoay
Bần cùn luẩn quẩn nên cố chấp
Dốt nát ba hoa chắc ăn mày

Manh nha thủ đoạn hòng lừa bịp
Bảo thủ ganh đua cố giải bày
Tinh thần cao đẹp còn đâu nữa?
Ý nghĩ điên rồ ắt họa lây

Bão tố mịt mù vây làng xóm
Địch họa tai ươn vạ mỗi ngày
Đời người ngắn ngủi ra nông nỗi
Bia miệng căm hờn nuốt đắng cay
(Xóm Đồng)

10, Thói Đời

Thế thái nhân tình gớm chết thay
Lạt nồng trông chiếc túi vơi đầy
Hễ không điều lợi, khôn thành dại
Ðã có đồng tiền, dở cũng hay
Khôn khéo chẳng qua ba tấc lưỡi
Hẳn hoi không hết một bàn tay
Suy ra cho kỹ ai hơn nữa
Bạc quá vôi mà mỏng quá mây.
(Nguyễn Công Trứ)

11, Thói Đời Tiền Bạc

Nghèo nàn tiền bạc lối chơi sang
Thuốc lá số năm cứ thẳng hàng
Bản chất thấm nhuần sao bỏ được
Hào hoa khổ mãi cảnh lầm than

Vợ con thiếu thốn chi từng cắc
Nhả khói thuốc ra chán cái thân
Khổ nỗi trong người mang bản sắc
Lúc nào thay đổi thú chơi hoang.
(Tuấn)

12, Thói Đời Đen Bạc

Công nhân vất vả kiếm đồng công
Làm lụng bon chen kiếm từng đồng
Cắn răng chịu đựng khi sếp mắng
Ai mà cãi lại sẽ về không
Một hai nhẫn nhịn cho yên phận
Cãi lại làm gì chỉ uổng công
Cán bộ thói đời ăn ở bạc
Có tiền sếp nhớ, hết thì không.
(Nguyễn Quang Long)

13, Thói Đời

Ra cóc gì đâu cái thế tình,
Dở chiều muốn nói, dở làm thinh!
Bôi đen cào trắng xoay nhiều ngọn,
Cúi trước lòn sau chạy đủ vành.
Viết khế bán trời tay bố láo,
Bẻ măng giuồng gió ngón con ranh!
Cuộc đời càng nghĩ càng chua xót,
Muốn lấp cho phăng bể bất bình!
(Khương Hữu Dụng)

14, Thói Đời (Lòng Người Khó Đoán)

“Dò sông dò biển dễ dò
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người”

Đi về sớm tối đơn côi
Xót xa ta lấy nụ cười cạnh bên
Thế là ngày tháng không tên
Dệt lên bức họa bình yên hiền hòa

Một ngày bất chợt nhận ra
Thì ra cảnh ấy chỉ là lọ lem
Người ta nào muốn cạnh bên
Giản đơn ta chỉ làm phiền không hơn

Bút mực nào tả hết hờn
Thân hoa cỏ dại mà còn không hay
Tỉnh đi giấc mộng trên mây
Trở về kẻo nắng đọa đầy mai sau.

Ta cười tim lại đớn đau
Chân tình lại để nhuộm sầu thân ta
Từ này… xin hết… nhận ra
Lòng người không phải bông hoa dễ nhìn
(Tâm Như)

15, Thói Đời – Lẽ Sống

Nực cười hai chữ tâm giao
Thời nay tình nghĩa chín sao hơn mười
Ngoài kia trăm kẻ vạn người
Nói lời nhân đức nhưng lười chứng minh

Nào là đọc sách nghe kinh
Ra đường thì lại chê khinh đủ điều
Tự khen thân phúc đức nhiều
Như ếch dưới giếng múa rìu thế gian

Thói đời sợ đến vái van
Gặp thời cô bác họ hàng xôn xao
Còn khi lỡ vận ngộ đao
Anh em bè bạn kiếp sau hãy nhìn

Mở miệng đây đó nghĩa tình
Sa chân chẳng thấy bóng hình nơi đâu
Toàn là lũ quạ diều hâu
Lợi lạc là chúng biết bâu vào giành

Không giúp thì chớ đã đành
Còn gieo tiếng ác để hành hạ thêm
Thế gian tâm độc như nêm
Đường đời đâu dể xuôi êm mọi bề

Tấm tuồng ai diễn trò hề
Mà nghe chua chát ê chề tâm tư
Phù sinh ôm lấy khư khư
Lòng người đen bạc thật hư khó ngờ

Khôn ngoan hay kẻ dại khờ
Bạc tiền điên đảo phai mờ nghĩa nhân
Giàu sang đẳng cấp đã phân
Muôn người sùng bái dạ vâng cúi lòn

Tâm tánh vật chất bào mòn
Trò đời thế thái thì còn trơ trơ
Đau lòng ngoảnh mặt sao ngơ
Mình ta suy ngẫm vu vơ thói đời!
(Nguyễn Tâm)

Và vừa rồi là những câu thơ hay viết về hình ảnh cuộc sống, thói đời thời nay mà tôi muốn gửi đến các bạn, qua những dòng thơ về lẽ sống thời nay này, chắc các bạn cũng như tôi, cũng đã hiểu thêm phần nào về thói đời, cuộc sống, mặt tối vẫn luôn hiện hiện xung quanh mình rồi phải không nào? Chùm thơ về thói đời này chỉ là một trong rất nhiều những bài thơ về thói đời, lẽ sống khác có trong kho thơ của Minh Nhật, hãy tự mình khám phá thêm nhiều hơn những áng thơ viết về thói đời hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Những Chùm Thơ Hay Nhất và Chùm Thơ Cuộc Đời Ý Nghĩa

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây