Chùm Thơ Tình Buồn Rất Hay Và Mang Nhiều Nỗi Niềm Tâm Trạng

0
174

Nếu ai yêu thích những áng thơ tình buồn trên OCuaSo.Com thì chắc cũng có lẽ quá quen với giọng thơ của tôi rồi, nên vì đó, hôm nay tôi lại sưu tầm vài bài thơ tình buồn mang nhiều nỗi niềm tâm trạng của tác giả Hoàng Mai cho các bạn thay đổi không khí, tránh việc nhàm chán vì đọc hoài một giọng thơ. Đây là một tác giả cũng khá quen thuộc vì nhiều bài viết của cô xuất hiện trên OCuaSo.Com rồi.

Và hôm nay, xin gửi đến các bạn một trong những chùm thơ tình buồn tâm trạng hay nhất của tác giả Hoàng Mai. Những tâm sự trong tình yêu thì có nhiều cách để quên đi, để giải tỏa, thế nhưng với một vài người trong đó có tôi, chỉ có thể là những áng thơ tình mang nỗi niềm tâm trạng thì mới có thể vơi bớt được nỗi buồn trong sâu thẳm, hi vọng các bạn sẽ thích những bài thơ tình tâm trạng này, chúc các bạn xem thơ tình vui vẻ!

1, Nhớ Dậu Mồng Tơi

Năm qua cô lái bỏ dòng trong
Để lại hồn tôi cái chạnh lòng
Khắc khoải năm canh sầu quạnh quẽ
Tôi về đem hết sợi tơ hong

Đem sang hàng giậu kế bên phơi
Những tưởng cho lòng được thảnh thơi
Bướm trắng khoen vàng thường đến đậu
Mơ màng nhớ cái giậu mồng tơi

Mồng tơi ơi hỡi ! Giậu mồng tơi
Bướm trắng ngày xưa trở lại rồi
Mà bóng nàng hong tơ chẳng thấy
Đường trần trơ trọi chỉ mình tôi

Từ khi ông Nguyễn bỏ theo nàng
Họ đã về nơi phố núi hoang
Nối lại tình xưa xây mộng đẹp
Thơ tình từ ấy đã qua trang

Hôm nay bướm trắng lại sang chơi
Tôi nhớ người xưa đứng lại ngồi
Bướm cũng thẫn thờ bay lượn mãi
Nhớ người hay nhớ giậu mồng tơi
(Hoàng Mai)

2, Nếu Anh Đừng Hẹn

Anh đã quên đi những ước thề
Dư âm ngày cũ ánh trăng quê
Lối xưa giờ đã màu rêu phủ
Đừng trách người đi chẳng trở về

Mỗi độ thu về hiu hắt nắng
Lòng em lại nhớ dáng thu xưa
Có người nhặt cánh lưu ly tím
Mang đến trao em thuở cuối mùa

Rồi hứa yêu em đến vạn ngày
Tình vừa tan tác buổi chiều nay
Em về hoa nắng vương đầy áo
Liễu rũ bên thềm khẽ lắt lay

Em viết bài thơ đêm tiễn biệt
Chúc người trọn vẹn một niềm mơ
Bến xưa hoa lá sầu giăng lối
Đò bỏ dòng trong… em bỏ thơ
(Hoàng Mai)

3, Hạt Nắng

Anh tiếc làm chi hạt nắng tàn
Đời em giờ đã viết sang trang
Phượng hồng thay lá bờ môi đắng
Hoa sớm tàn phai duyên dở dang

Hạt nắng tàn bay hoa nắng rơi
Nương mây theo gió đến bên trời
Quên sầu xóa hận trăng hờ hững
Thỏa tháng ngày hoa mộng tuyệt vời
(Hoàng Mai)

4, Thu Về

Anh có nghe mùa thu lá rơi…
Vàng khô xào xạc dưới chân người
Có hay mắt phượng em hờn dỗi
Giận ánh trăng thề gió lả lơi

Em đợi chờ anh đã mấy thu…
Bên đời ôm giấc mộng phù du
Tay nâng từng cánh lưu ly tím
Mòn mỏi người xưa vẫn mịt mù
(Hoàng Mai)

5, Khúc Sông Buồn

Người thường thơ thẩn lúc chiều buông
Tu hú kêu Hè nhớ cố hương
Bến nước còn đây đò lỗi nhịp
Mái chèo – cô lái vọng lời thương

Chiều nay Hạ trắng ra sông vắng
Em ngóng người xưa đứng lại ngồi
Mái tóc bồng bềnh êm ả xỏa
Làn mi khép nhẹ hạt châu rơi

Người đi thấm thoát bao mùa Hạ
Em vẫn đò xuôi – nước ngược dòng
Hay bến xứ người êm ái quá
Nên người vội vã bỏ dòng trong

Sông ơi ! Tôi gửi sông lời nhắn
Nếu gặp người xưa dạo bến mơ
Nói với người rằng: Tôi vẫn đợi
Người về dạo lại khúc sông thơ
(Hoàng Mai)

6, Gió Giao Mùa

Phượng hồng lại ẩn vào cây
Trả khung trời ấy hao gầy cho tôi
Mây chiều hoang vắng đơn côi
Hồn nghe từng phút bồi hồi trong thơ

Lụa là tôi dệt đường tơ
Quên đi cái thuở ban sơ hoang hồng
Hạ tàn nhạt nắng bên song
Cây sơ xác lá – hồn phong rêu hồn

Trả tôi về với cô đơn
Trả tôi về với nỗi buồn ngày xưa
Chiều nay trời đổ cơn mưa
Heo may vừa đến lá mùa Thu khơi

Hôm qua người ấy đi rồi
Trong tôi từng tiếng mưa rơi chạnh lòng
(Hoàng Mai)

7, Em Đến Quê Anh

Em theo dòng người về đến quê anh
Qua những con sông hiền hòa uốn khúc
Qua những con đường bạt ngàn thẳng tắp
Cây trái rực màu xanh đỏ vàng nâu

Chân bước ngập ngừng ngã rẽ không sâu
Ta nhận ra nhau vỡ òa màu nắng
Em thẹn thùng anh lâng lâng đỏ mặt
Hai dứa cùng cười nhịp bước song đôi

Tiếng chim chào mào ríu rít tinh khôi
Chú chim gáy gù trên cành nhảy nhót
Hoa trái trong vườn trĩu mùa quả ngọt
Ngọn gió thu về dịu mát trong nhau

Ta cứ ngại ngùng chẳng nói tròn câu
Tay siết tay nhau chuyền qua hơi ấm
Bữa cơm gia đình ngọt ngào nồng đậm
Hạnh phúc tuyệt vời hai đứa từng mơ

Kẽo kẹt trưa chiều nhịp võng đong đưa
Ta kể nhau nghe những ngày đông giá
Hạnh phúc mong manh dòng đời hối hả
Trái chín ta cầm anh nhé ! Đừng quên

Mai em về nhớ mãi phút thiêng liêng
Nhẫn cưới trao tay vơi đầy kỷ niệm
Bốn mắt nhìn nhau… dịu dàng tha thiết
Nỗi nhớ đong đầy da diết trong tim
(Hoàng Mai)

8, Chinh Chiến Tan Rồi

Chinh chiến tan rồi anh ở đâu
Tìm anh khắp nẻo bến sông cầu
Xa xăm có nhớ người em nhỏ
Đưa tiễn anh ra tận tuyến đầu

Lửa loạn đôi mình mãi biệt ly
Quê nhà em đợi anh hồi quy
Bao mùa phượng nở thu vàng lá
Anh vẫn lên đường khoác chiến y

Hè đến phượng hồng nở khắp nơi
Chiến trường yên ắng thây người phơi
Trôi sông lạc chợ hoang tàn lắm
Thiên địa tranh hùng máu thắm rơi

Em mãi chờ anh… bỏ cuộc vui
Anh còn xa tắp tận mù khơi
Nhạn hồng vắng bặt… nên em đã
Em đã làm dâu ở xứ người
(Hoàng Mai)

9, Cảm Ơn Anh Đã

Cảm ơn anh đã tỏ nguồn cơn
Anh biết là em chẳng giận hờn
Đã biết chuyến đò xưa lỗi nhịp
Đâu còn vương vấn chuyện buồn thương

Gặp anh vẫn mãi đời sương gió
Thêm gánh phong trần nợ áo cơm
Chán cảnh lồng son con sáo sổ
Bay đi tìm lối ngõ thiên đường

Đời em con gái khác gì hoa
Sớm nở chiều phai sắc mặn mà
Ôm mối tương tư sầu quạnh quẽ
Chờ ai mòn mỏi tuổi xuân qua

Ngẫm mình bạc phước lại vô duyên
Mười hai bên nước phận thuyền quyên
Đục trong phước phận nhờ quân tử
Nương cội bách tùng bớt đảo điên

Thôi đành ngã rẽ một lần thôi
Đã hết mơ gì chuyện lứa đôi
Lở dở đò duyên đành tách bến
Mai này quên hết chuyện Người – Tôi
(Hoàng Mai)

10, Nói Cùng Anh

Nắng Hạ vàng ngày chậm bước vào đêm
Công viên ấy em về hiu hắt nắng
Phượng tàn rơi góc phố buồn lẳng lặng
Chiều không anh nghe hoang vắng tâm hồn

Trước cuộc đời em mơ ước gì hơn
Một bờ vai – một vòng tay sưởi ấm
Bữa cơm thường giản đơn nhưng nồng đậm
Hương tình yêu tỏa ngát tóc mây chiều

Anh nồng nàn đằm thắm biết bao nhiêu
Sao ta vẫn đêm từng đêm quạnh quẽ
Anh đã đến bên đời em lặng lẽ
Góc khuất nào cho em vẽ chân dung

Thực và mơ nào có lối đi chung…
Ta vẫn hát bài tình ca dang dở
Anh nợ em những đêm dài trăn trở
Thêm một lần tan vỡ… nữa sao anh?
(Hoàng Mai)

11, Tình Thơ

Người ấy ngày xưa có một thời
Đã làm ngây ngất cả hồn tôi
Thu ba gờn gợn lòng viễn xứ
Một chút tình vương trên mắt môi

Chiều chiều tôi dạo bước cùng em
Chuyện vãn trăng sao trải nỗi niềm
Đâu biết lòng em đà mở ngỏ
Hoa tình một đóa nở trong tim

Một buổi chiều kia ta sánh đôi
Chợt buồn tôi hỏi lại lòng tôi
Có nên như thế …không nên thế
Một mối tình thơ sao khó nguôi

Xin hiểu lòng tôi hỡi cố nhân
Tên em ta gọi biết bao lần
“Xuân” kia chẳng của riêng ai cả
Chỉ tiếc rằng ta …chẳng có phần.
(Hoàng Mai)

12, Tiễn Thu

Thu ơi! Ngày cuối đã sang mùa
Em có buồn không buổi tiễn đưa
Ta tiếc nàng Đông qua sớm quá
Lá vàng xào xạc nắng lưa thưa

Sông xưa đò cũ có còn đâu
Kỷ niệm tàn phai với nỗi sầu
Em níu thời gian thêm chút nữa
Để ta nhẹ lướt bước qua cầu

Ta chờ ai mãi tận mùa sau
Chiếc áo len đan chắc ngã màu
Ngày ấy ra sao ai biết được
Vô thường không hẹn trước ta đâu

Đông về lạnh lẽo lắm thu ơi
Mờ mịt Sương giăng giá buốt trời
Người ấy năm canh sầu lặng lẽ
Làm sao ta ủ ấm tim người
(Hoàng Mai)

13, Giã Biệt Thu

Nơi góc bể tưởng ai nhớ mãi!
Tấm chân tình ân ái bấy lâu!
Sao người nỡ vội gieo sầu!
Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ!

Người giã biệt trời như lạnh lẽo
Nắng vàng tươi khô héo nhành hoa
Nơi xa duyên phận mặn mà
Lối xưa vắng bóng mình ta ngậm ngùi

Tình đã dứt thì thôi người nhé!
Chúc người luôn vui vẻ tròn đôi
Từ nay cách biệt phương trời
Đêm đêm cô lẻ trăng rơi bẽ bàng

Chân bước đếm lang thang từng ngõ
Đông ùa về buốt gõ con tim
Thu đi tình cũng trốn tìm
Tháng ngày chất chứa trời đêm mịt mùng
(Hoàng Mai)

14, Băng Giá

Dù ở nơi nào anh có hay
Tình em nhung nhớ vẫn tràn đầy
Bao đông vẫn mãi hoài mong nhớ
Gởi gió mây trời hương ngất ngây.

Em ở phương này tim xuyến xao
Bao đông day dứt nhớ phương nào
Từng đêm tâm sự cùng trăng gió
Gởi đến cho người ở chốn nao.

Anh biết trong em những đợi chờ
Những ngày luyến nhớ thuở vào mơ
Những chiều độc bước trên đường vắng
Để lạc khối tình trong ý thơ.

Có biết cho em chốn cô phòng
Mỏi mòn nhung nhớ với chờ mong
Thu qua đông lại hồn băng giá
Tâm sự riêng mang cứ ngập lòng.

Đã trót yêu nhau sao đợi chờ
Để hồn thao thức chuỗi ngày thơ
Bên nhau anh nhé tròn mơ ước
Để mãi cho mình thôi ngẩn ngơ.
(Hoàng Mai)

15, Hồn Thu

Ngỡ ngàng chân ai qua cửa
Đem theo chút nắng hanh vàng
Cho em bồi hồi nhóm lửa
Nhẹ lòn… ngọn gió thu sang

Trời thu nhẹ nhàng trong vắt
Mới vừa thắp nắng chiều qua
Hôm nay nhạt nhòa lệ đắng
Vỡ òa từng hạt mưa sa

Hồn thu lúc cười – lúc khóc
Y như em nhắc đòi quà
Thế mà anh đâu có hiểu
Cho em thơ thẩn vào ra

Em sinh giữa mùa bão nổi
Lũ dâng cuồn cuộn thủy triều
Bão giông hết xuôi lại ngược
Đắng cay gian khổ trăm chiều

Lớn lên học đòi thơ thẩn
Nhớ anh ra ngẩn vào ngơ
Suốt ngày vu vơ lẩn quẩn
Học đòi thi sĩ …làm thơ
(Hoàng Mai)

Và vừa rồi là những bài thơ tình buồn chất chứa rất nhiều những nỗi niềm, tâm sự của tác giả Hoàng Mai mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng yêu mến và thích những bài thơ ấy. Đó chỉ là vài bài thơ tình buồn trong rất nhiều những áng thơ tình buồn khác trong kho thơ của Minh Nhật, hãy tự mình khám phá thêm những bài thơ buồn và lãng mạn hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây