Thơ Tình Tương Tư – Chùm Thơ Tình Buồn Tương Tư Hay Nhất

0
156

Chẳng biết bao nhiêu chuyến xe, bao nhiêu con người đã về với phố rồi lướt ngang qua đôi khi chẳng đoái hoài gì, đã bao lần phố đón bình minh với cái rộn ràng, vội vã người xe, tấp nập, những bước chân lướt mau với bao nhiêu xô bồ cuộc sống, quen rồi. Đã bao lần phố tiễn hoàng hôn với những bàn chân bước chậm nhuốm nỗi chia lìa, bao lần rồi phố che chở cho những người con gái ướt mưa, để cô ta đợi chờ chàng trai của mình đến đón. Phố đã nghe bao tiếng thở dài, tình yêu ai oán, những cảnh chia ly… Phố quen rồi, rằng những con người đến với phố là để ra đi, đi theo những chuyến xe xa dằng dặc, dù họ có buồn, vui hay hạnh phúc thì cũng không ai bên phố, họ đi về nơi chẳng thuộc về mình… (Giấc ngủ 20!)

Gửi đến các bạn chùm thơ tình tương tư hay để gửi gắm những nỗi lòng đang day dứt của mình. Đây là những bài thơ tình buồn tương tư một mình nhớ nhung người yêu hay nhất của tác giả Hoàng Mai và những nhà thơ nổi tiếng khác. Nỗi buồn không chỉ chỉ hiện hữu ở những khổ đau khi ly biệt, chia xa… Có đôi lúc, nỗi nhớ nhung một người nào đó mà chẳng hề dám nói, cứ một mình tương tư hình bóng mới là nỗi niềm trở trăn nhằn nhọc nhất. Hiểu được điều đó, hôm nay, tôi đã tổng hợp những bài thơ tình buồn tương tư hay và tâm trạng nhất để mọi người cùng nhau thưởng thức. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những áng thơ tình tương tư này, chúc các bạn vui vẻ bên những áng thơ tình tương tư hay!

1, Chiều (Xuân Diệu)

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
– Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

2, Tương Tư (Nguyễn Bính)

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của giời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy cho tình xa xôi…
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!
Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

3, Giọt Đắng Tương Tư – Nỗi Nhớ Đầy

Ghé quán bên đường ngồi một góc
nghe giọt cà phê gõ điệu buồn
thả nỗi niềm riêng theo khói thuốc
thổi những vòng quay điệu vấn vương

Quậy chút đường thêm cho đỡ đắng
khua muỗng thật đều nhịp cô đơn
nỗi nhớ trong tim còn trĩu nặng
uống một ngụm đầy lại đắng hơn

Thời gian vẫn chảy theo từng giọt
(đen lắm cuộc đời – đôi mắt em)
cứ đuổi theo nhau như đùa cợt
bỏ lại tôi cùng chiếc ghế quen

Giữa ánh đèn khuya ngồi soi bóng
khói thuốc pha cùng chút đắng cay
cà phê rơi xuống vùng tĩnh lặng
giọt đắng tương tư – nỗi nhớ đầy…
(Vọng Âm)

4, Hoa Cỏ May (Xuân Quỳnh)

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

5, Tương Tư

Người ta tìm gặp người ta
Mặc tôi gặm nhấm xót xa đời mình

Người ta luôn nói vô tình
Tôi chiêm bao thấy tình mình bơ vơ

Người ta cũng nói yêu thơ
Tôi thành ngơ ngẩn càng mơ mộng hoài

Khi riêng tôi nhớ một người
Mây đen lảng vảng khung trời tương tư…
(Nguyễn Văn Thái)

6, Tứ Tuyệt Tương Tư (Xuân Diệu)

I
Lâu lắm em ơi, tháng rưỡi rồi
Sao nhiều xa cách thế, em ơi!
Sớm trông mặt đất thương xanh núi;
Chiều vọng chân mây nhớ tím trời

II
Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu
Cây vắng chim bay, nắng vắng chiều
Nước cũng lơ thơ, bờ líu ríu
Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu…

III
Hoa tím tương tư đã nở đầy
Mời em dạo bước tới vườn đây
Em xem: yêu mến em gieo hạt
Hoa tím tương tư đã nở đầy…

7, Tương Tư Chiều (Xuân Diệu)

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!
Gió bao lần từng trận gió thương đi,
– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

8, Chiếc Bóng Tương Tư

Ai làm chiếc bóng theo ai
Thấy bên mình có bóng dài chung đôi
À đây chiếc bóng bên đồi
Nghiêng nghiêng bóng đổ đứng ngồi theo ta

Tưởng rằng chiếc bóng đã xa
Ai ngờ chiếc bóng theo ta đêm ngày
Ta tìm chiếc bóng hôm nay
Để chia tâm sự tình say đêm này

Ô kìa chiếc bóng gầy gầy
Đứng bên nghe những tỏ bày trong tim
Thương ai chiếc bóng đi tìm
In trên tường những nỗi niềm tương tư…
(Đóa Hoa Hồng)

9, Lại Tương Tư (Tản Đà)

Thơ đề ba bức mực chưa phai
Nay lại tương tư, lại nhớ ai!
Cái giống đa tình ta có một
Mà người tri kỷ đấy không hai
Đêm xuân những não tơ tầm rối
Ngày hạ thêm thương tiếc quốc dài
Vắn vủn đời người thương, não, nhớ
Đầu ai sao trách nhuộm hồn mai

10, Muộn Màng

Người ấy và anh rất giống nhau
Cho em lưu luyến thuở ban đầu
Hồn thơ nửa mảnh giờ ôn lại
Chỉ còn dư ảnh một niềm đau

Anh ở phương trời xa có biết
Có người thơ thẩn khác chi em
Cũng còn nửa mảnh hồn tan vỡ
Nửa mảnh chìm sâu trong bóng đêm

Anh hỡi ! Lòng em đã chán chường
Đâu còn nhịp đập với yêu thương
Thôi đành chôn kín tình xuân muộn
Để giữ tim người một chút hương
(Hoàng Mai)

11, Bến Đợi

Đò em xuôi giữa hai làn nước
Một nửa lặng lờ – một sóng xô
Chạnh nhớ chiều tàn Thu lá đổ
Hồn em hòa nhập giữa ngàn thơ

Rồi mùa Xuân đến em thay áo
Có nắng vàng ươm gió đợi chờ
Có cội mai vàng bên khóm trúc
Có hàng lau lách sóng xa đưa

Một đời đá cuội ôm mưa bão
Gửi chút tàn hương thoảng gió đưa
Đến tận phương trời xa thẳm ấy
Duyên thơ còn đọng chút xuân xưa
(Hoàng Mai)

12, Anh Còn Nợ Em

Tóc thề em lệch đường ngôi
Cho anh chải suốt một đời chưa xong
Câu thề anh hứa còn không
Hay là gió đã lượn vòng cuốn đi

Chạnh lòng em thuở xuân thì
Hai mươi năm lẻ một đi không về
Chờ anh mòn mỏi lê thê
Nên bây giờ mái tóc thề lệch ngôi

Nợ em… anh cứ bồi hồi
Tóc thề chải mãi một đời chưa xong
(Hoàng Mai)

13, Biết Còn Được Không

Mai em về trong nắng
Nhặt lại những trang thơ
Của một thời xa vắng
Tình yêu chưa xóa mờ

Trăng chưa bao giờ già
Vẫn ướp mật thơm hoa
Cho dù khi tròn khuyết
Vẫn sáng hoài trong ta

Gió thoảng mây về đâu
Sông chia trăm nhánh sầu
Cho dù trăm năm vẫn
Thủy chung đến bạc dầu

Mai em về trong nắng
Dưới bóng dừa xôn xao
Hoa tình yêu hé nở
Tóc mây chiều hanh hao
(Hoàng Mai)

14, Tình Nghèo

Ba gian nhà trống rào thưa
Ao sau sân trước gió đùa tóc em
Mình nghèo chẳng dám đua chen
Tình nghèo ta vẫn nên duyên vợ chồng

Mai này đồng lúa trĩu bông
Cơm ngon gạo trắng nước trong được mùa
Xa đưa vọng tiếng chuông chùa
Mái tranh khói bếp bóng dừa ngả nghiêng

Ru em vào giấc cô miên
Sáo tiêu anh thổi trần miền em mơ
Hẹn xưa còn đến bây giờ
Trăm năm vui trọn ước mơ tình nồng
(Hoàng Mai)

15, Tương Tư Người Có Biết Chăng?

Tương tư cái nắng đầu hè
Long lanh mặt nước rồi khoe ánh vàng
Tương tư hơi ấm đông tàn
Xóa tan băng giá lạnh hoang đêm trường

Tương tư người ở một phương
Còn Em một hướng nhớ thương vô bờ
Tương tư gửi những dòng thơ
Mang đầy lưu luyến đợi chờ mãi thôi

Tương tư cả mảnh trăng côi
Ngắm nhìn lệ chảy bờ môi khi nào
Tương tư nhìn những vì sao
Màn đêm buông xuống nao nao trong lòng

Tương tư người có biết không
Mình Em mỏi mắt ngóng trông ai về
Tương tư rồi lại não nề
Thôi Em cứ để tình về nơi nao

Tương tư rồi hỏi tại sao
Nhiều như thế đó mà nào đã yêu
Cũng vì tuổi đã xế chiều
Tương tư rồi để quạnh hiu đêm về

Lòng còn luôn nhớ lời thề
Đợi người tri kỉ ta về bên nhau
Tương tư Anh có biết đâu
Vì Anh không nói Em đâu mở lời

Có yêu cứ nói người ơi
Đừng nhờ bài hát ngỏ lời thay Anh
Bài hát lúc chậm lúc nhanh
Đời Em chỉ có quẩn quanh bên người

Tương tư giờ cũng nửa đời
Anh không nói nữa Em thời đóng tim
Có yêu thì chớ lặng im
Nói lên vài tiếng biết tìm về nhau

Đã yêu chẳng kể sang giàu
Chỉ cần chung một nhịp cầu yêu thương!
(Trần Thị Thủy)

Đó là những áng thơ tình tương tư nhung nhớ người yêu mà tôi muốn dành đến các bạn, hi vọng rằng các bạn sẽ thích nó. Những bài thơ tình tương tư lãng mạn của các tác giả nổi tiếng kia là tôi đã trích ra từ chùm thơ tình tương tư nổi tiếng và hay nhất, hãy ghé qua thưởng thức thêm nếu các bạn cảm thấy thích. Còn rất nhiều những bài thơ tình tương tư cũng như những chùm thơ tương tư lãng mạn trong các chuyên mục thơ trên blog, hãy tự mình khám phá thêm những bài thơ tương tư hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Chùm Thơ Hay cùng Những Bài Thơ Tình Lãng Mạn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây