Những Bài Thơ Buồn Về Tình Yêu Chất Chứa Nhiều Tâm Sự Yêu Đương

0
137

Yêu đương thì không nói làm gì, nhưng khi nó bước chân đi thì hẳn là sẽ để lại trong mỗi người chúng ta rất nhiều những tâm sự nặng trĩu mà không thể nói. Đó là những cảm xúc chẳng thể gọi tên, những xót xa, những nỗi niềm chất chứa trong con tim hao gầy từ ngày này qua tháng nọ. Có những người tìm vui tình mới, nhưng cũng có những kẻ ngồi đây, đắm mình vào những hồn thơ nét nhạc và hi vọng rồi một ngày quá khứ sẽ nguôi ngoai…

Hôm nay, xin gửi đến các bạn những bài thơ tình buồn chất chứa nhiều những nỗi niềm tâm sự khi tình yêu ly biệt. Đọc thơ không phải để buồn hơn, thơ là để thả hồn và để những nỗi buồn bay theo những ngôn từ đầy tâm sự đó. Mời các bạn cùng xem qua những áng thơ tình tâm sự rất hay sau đây, hy vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những thơ buồn về tình yêu đầy tâm trạng này, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Nói Cùng Anh

Nắng Hạ vàng ngày chậm bước vào đêm
Công viên ấy em về hiu hắt nắng
Phượng tàn rơi góc phố buồn lẳng lặng
Chiều không anh nghe hoang vắng tâm hồn

Trước cuộc đời em mơ ước gì hơn
Một bờ vai – một vòng tay sưởi ấm
Bữa cơm thường giản đơn nhưng nồng đậm
Hương tình yêu tỏa ngát tóc mây chiều

Anh nồng nàn đằm thắm biết bao nhiêu
Sao ta vẫn đêm từng đêm quạnh quẽ
Anh đã đến bên đời em lặng lẽ
Góc khuất nào cho em vẽ chân dung

Thực và mơ nào có lối đi chung…
Ta vẫn hát bài tình ca dang dở
Anh nợ em những đêm dài trăn trở
Thêm một lần tan vỡ… nữa sao anh?
(Hoàng Mai)

2, Bến Vắng Đò Chiều

Chiều nay trên bến sông buồn ấy
Tôi trở về thăm dưới nắng thưa
Dõi mắt mơ màng theo sóng nước
Hỏi thầm cô lái đã về chưa

Tôi chờ tôi đợi mãi bên sông
Lác đác chiều mưa thuở cuối đông
Cứ thế trời không thương nhỏ giọt
Có về chở kịp chuyến đò đông

Nếu về không kịp chuyến chiều nay
Tôi phải qua đêm ở bến này
Chỉ sợ làm cô thêm bối rối
Vô tình tạo tội sẽ không hay

Thôi thì ta thức trắng đêm nay
Đối ẩm cùng nhau chén rượu đầy
Nếu lỡ say mèm xin thứ lỗi
Mai này nhớ mãi buổi hôm nay
(Hoàng Mai)

3, Xin Người Đừng Nhắc

Chuyện cũ lâu rồi ! Anh chớ nhắc
Cũng đừng hoài vọng giấc mơ xưa
Sang sông tách bến… còn đâu nữa
Tan nát cõi lòng phút tiễn đưa

Tôi đã bao mùa… trống vắng anh
Yêu thương như gió thoảng qua mành
Tình tôi người gửi theo mây gió
Thì nhắc làm chi chuyện yến oanh

Người nỡ chôn vùi duyên trúc mai
Một chiều hiu hắt nắng xưa phai
Tình tôi người thả theo làn nước
Chìm với thời gian chẳng đoái hoài

Tôi cố tìm quên giấc mộng đầu
Chúc người đẹp phận mối duyên sau
Ngày mai dù ở phương trời lạ
Vẫn chúc duyên tình mãi thắm sâu

Tôi cũng quên rồi chuyện đã qua
Ái ân ngày tháng sẽ phôi pha
Xin ai đừng nhắc lời xưa cũ
Kỷ niệm Người – Tôi hãy xóa nhòa.
(Hoàng Mai)

4, Bài Thơ Không Gửi

Đêm nay nữa tròn ba đêm thức
Lòng riêng mang uẩn khúc u buồn
Ngoài hiên gió thoảng mù sương
Vẳng nghe tiếng dế đêm trường nỉ non

Hoa lá cũng mỏi mòn trông ngóng
Cơn mưa đầu Hạ nóng chưa loang
Anh về ngỡ đã sang trang
Ai hay giông tố phũ phàng đời em

Sầu mê khúc đêm đêm băng giá…
Tiễn Đông đi lan tỏa Xuân về .
Tình ta quá đỗi nhiêu khê
Em đâu nghĩ đến não nề ngày sau

Anh nửa vòng bán cầu xoay mãi
Mà thời gian hết tái lại hồi
Cho em giông gió nửa vời
Bao năm lệ vẫn rối bời trang thơ

Sáu năm đã ngu ngơ thương nhớ
Đi bên nhau những ngỡ vợ chồng
Heo may hay gió mùa Đông
Tình nhân cũng chẳng… bạn lòng cũng không

Anh gọi em má hồng tri kỷ
Đêm năm canh thủ thỉ não nề
Chiều nay Xuân vẫn tràn trề
Mà hồn em đã bộn bề mưa giăng

Duyên đã lỡ dùng dằng số kiếp
Người sang sông đã tiếp nối bờ
Đời em ruột rối dường tơ
Thôi đành duyên phận… hững hờ mây bay

Đường tình trót thương vay kiếp trước
Nợ ái ân nghiệp chướng phải mang
Anh giờ lụa gấm cao sang
Em giờ nhận cái bẽ bàng người sau
(Hoàng Mai)

5, Đánh Thức Nàng Thơ

Thu sắp tàn rồi em ở đâu
Trăm năm dâu bể chuyện tình ngâu
Trở giấc đi em hoàn kiếp lại
Đừng để mộng đời tan biến mau

Em nằm dưới mộ đã bao thu
Tim đã chiều đâu… Phải ngục tù
*Thu ơi ! Đánh thức nàng thơ dậy *
Mơ gì lẩn khuất Cõi thiên thu

Em cứ khóc đi xóa hận sầu
Hãy cười quên hết… chuyện buồn đau
Gom kỷ niệm xưa vùi cát bụi
Dòng đời giông gió cuốn trôi mau

Em đã tỉnh chưa.. .đã tỉnh chưa
Hay mãi ngu ngơ… kiếp sống thừa
Mau mau – đánh thức nàng thơ dậy
Để còn ân oán chuyện xa xưa

Nào trăng tình sử kết se duyên
Tố nữ trong tranh mộng hão huyền
Mây lướt thướt trôi đêm diễm tuyệt
Đưa ta hòa nhập cõi thần tiên

Thuyền yêu chở nặng một trời trăng
Sóng nước chao nghiêng lộng bóng hằng
Ta thả hồn thơ vào mắt phượng
Nỡ nào em hỡi… bỏ ta chăng

Tỉnh đậy đi em, tỉnh dậy nào
Bao nhiêu tinh tú bấy vì sao
Đang đợi hồn thơ em thức dậy
Tỉnh rồi Quên nhé ! Chuyện chiêm bao
(Hoàng Mai)

6, Trầm Tư

Tôi xin giấu tiếng yêu vào nỗi nhớ
Dẫu thu sang biết sẽ chẳng thêm gần
Dã quỳ nở, mùa về ngân ngấn gió
Tình yêu đầu mỏng mảnh tựa phù vân

Tôi xin gói dư hương vào mơ mộng
Bởi cuộc đời chẳng có lối riêng chung
Là yêu dấu lạc đường bay đi hết
Hay tình yêu khó hiểu đến vô cùng?

Chiều hôm nay tôi về thăm quá khứ
Buổi tạ từ hoàng hôn tím biệt ly
Có hai người đứng buồn trên bến lặng
Sắp xa nhau nhưng chẳng nói được gì

Cô gái khóc, mắt hồ xanh gợn sóng
Dáng hao gầy người khoác áo xanh thơ
Và hôm nay tôi về thăm quá khứ
Chỉ lạc loài làn khói thuốc bơ vơ…

Mùa ghé phố, đông phong lùa vạt áo
Chắc ấm hơn buổi thu ấy tạ từ
Đêm buông xuống gió lạnh lùng thêm nữa
Cũng chỉ là một thoáng để trầm tư

Cố nhân hỡi! Tình yêu vui quá nhỉ?
Xa cách rồi kỷ niệm cuốn nhau đi
Lời thề hẹn ngọt ngào nghe rợn lạnh
Có phải tình là những cuộc phân ly?!…
(Huỳnh Minh Nhật)

7, Nhớ Nhung

Sợi gió hoàng hôn se sắt
Đong đưa chiếc lá thu vàng
Ai vừa đi ngang rất vội,
Hay là giọt nắng vừa tan?

Dịu dàng mùa thu ghé tới
Đường chiều ánh mắt hư vô
Trời xanh một màu rất thực
Nhưng em thì quá mơ hồ

Ta như gã khờ phiêu bạt
Mải mê những phiến chân trần
Lời thương dùng dằng không ngỏ
Thu về rụng trắng ngoài sân

Chợt nghe hương mùa xao xuyến
Người giờ như áng mây trôi
Có kẻ ngẩn ngơ ngồi hát
Dường như lại nhớ nhung rồi…
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Chờ Đợi!

Một buổi hoa tàn theo lá bay
Tôi ghé về đây góc phố này
Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ
Nỗi niềm theo gió hát tìm mây

Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy
Cô chẳng về đây với vấn vương?
Không dành cho nhau lời sau cuối,
Có chi cô hỡi chuyện đời thường

Tôi đã dặn lòng không trở lại
Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly
Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng,
Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?

Con đường trơ trọi chờ rêu phủ
Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời
Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng
Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi

Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa
Cho tình trọn vẹn một niềm mơ
Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế,
Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai?
Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ
Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ
Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang

Có ai về níu lại bước thời gian?
Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở
Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ
Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh
Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ
Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ?
Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hão
Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon
Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo
Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non…
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Lại Một Chiều Mơ

Chiều thơm như hoa cỏ
Lơ đãng một dòng sông
Em gội đầu bến Hạ
Ta con nước ngược dòng!

Chờ em trong nỗi nhớ
Vành vạnh một tình si
Ta về ngang gió bụi,
Em hững hờ ra đi…

Hoàng hôn nghiêng trong mắt
Nắng lỡ làng trên môi
Người vừa hư vừa thực,
Bên hương say rã rời.

Giêng hai vừa chín tới,
Mùa yêu đã đến rồi…
Sao em còn phiêu lãng
Những phương trời không tôi?
(Huỳnh Minh Nhật)

11, Xa Nhau

Chiều anh về tìm lại những ngày xưa
Tiếng thời gian chỉ nghiêng về một phía
Phố chông chênh những điều em chưa biết
Chiều muộn màng viết tiếp thuở vào mơ
Bốn mùa thu anh đơn độc bơ vơ
Và bốn mùa xuân em ngóng chờ vạt nắng
Những khoảng cách cứ đầy lên lằng lặng
Nhưng lạ lùng nỗi nhớ vẫn nhân đôi…

Phố độ này ngày vội lắm em ơi!
Đường xưa cũ đêm dâng ngàn vạn lối
Anh áo bạc phong rêu đời lặn lội
Khói xanh màu những kỷ niệm không tên

Người đợi hoài kẻ lại cố tìm quên
Yêu đương rớt góc phố nào không rõ
Anh uống cạn mối tình thâu trong gió
Uống cả em nên thơ hóa sắc màu

Có phải mình đã rất rất xa nhau?
Nên chiều nay đại dương không còn hát
Mây bạc đầu những tháng năm trôi lạc
Trả cho người đôi mắt của mùa xuân.

Chiều anh về, đơn lẻ những bàn chân…
(Huỳnh Minh Nhật)

12, Nói Cùng Đông!

Chớ có lạnh lùng hỡi đông ơi!
Đừng để phong sương phủ mịt trời
Ta còn thơ thẩn ôm tình cũ
Người về ga cuối cuộc rong chơi

Đông hỡi, thôi đành kiếp lẻ loi
Đã lỡ duyên thơ với nhạc sầu
Bốn bề trống hoác toàn tro bụi
Ai nỡ hồng nhan phải bạc đầu?

Ta ôm kỷ niệm: người lữ khách
Khói nhuộm đêm tàn: trăng biệt ly
Bụi đời phân nửa sầu trăm ngả
Đông nào xóa được những sầu bi?

Đêm nay giọt buồn rớt phố xưa
Đông nghiêng phía ấy ngó xa mờ
Rơi mảnh nguyệt gầy lên mái tóc
Có nỗi buồn loang ở cuối trời

Thôi nào, nắng lụa, gió thơ đâu?
Đông giấu nơi nào, nước non sâu?
Để ta gom nhặt trao người cũ
Gom cả bình yên giấc nhiệm màu

Chớ có lạnh lùng nữa nhé đông!
Người ấy sang sông một tấm chồng
Chung nước ngược dòng riêng bến đợi
Đông về, ai biết có buồn không!?
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Nỗi Nhớ!

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa
Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ
Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh
Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ
Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?
Không hò hẹn cũng quên rồi xao động
Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại
Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong
Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,
Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió
Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy
Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,
Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…
(Huỳnh Minh Nhật)

14, Tàn Tro

Khẽ ngoảnh lại cuộc tình xa ngái ấy
Còn lại gì sau năm tháng chơi vơi?
Chỉ đêm tối lạnh lùng và lặng lẽ,
Ta ra đi từ thuở chớm yêu người

Tôi trở lại tìm em trong quá khứ
Những ngày xưa cỏ đá đã xanh mồ
Tình vụng dại một thời nay nhắc lại
Chắc phải tìm trong ngăn khóa hư vô…

Thôi xin đừng nhìn tôi như khách lạ
Đừng giả vờ như chiếc lá thơ ngây
Em cứ hãy là mùa thu băng giá
Giết hồn tôi êm ái đến vạn ngày!

Tôi không muốn nghìn lần đau đớn nữa
Dấu yêu ư? Thưa một nắm tro tàn
Thu hãy tới hóa tim thành cát bụi,
Chuông đồng hồ chờ đổ nhịp thời gian…
(Huỳnh Minh Nhật)

15, Chông Chênh Miền Nhớ

Em ở nơi nào giữa hai lối mênh mông
Mùa thu chơi vơi hay chân trời hạ đỏ
Đêm cô đơn
Hay bóng chiều nổi gió
Sao bên nào thương nhớ cũng chênh vênh?

Em lạc chốn nào khi thành phố buồn tênh?
Để một gã khờ…
Cứ mải mê đi giữa bến bờ hư – thực…
Câu trả lời phải chăng trong những đêm dài thao thức?
– Những giọt lệ đầy;
…những ký ức xa xôi?

Em ở nơi nào bên cạnh cuộc đời tôi?
Và ai từng nói thu là mùa hò hẹn?
Ôi những kẻ đã một thời thầm thương, nhớ lén
Duyên nợ tan rồi
Uất nghẹn một hoàng hôn…
(Huỳnh Minh Nhật)

Vừa rồi là chùm thơ mang nhiều tâm sự trong chuyện yêu đương chia biệt mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn, trong đó có 5 bài của tác giả Hoàng Mai, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ yêu mến và thích những bài thơ ấy. Còn rất nhiều những áng thơ tình buồn bã cũng như những chùm thơ buồn tổng hợp trên các chuyên mục thơ của blog. Hãy khám phá thêm nhiều hơn những bài thơ tình buồn mang nhiều tâm sự cô đơn hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây