Thơ Tình Chờ Đợi, Những Áng Thơ Tình Buồn Chờ Đợi Người Yêu Hay

0
146

Khi cô đơn chẳng còn xót xa, khi đau thương chẳng còn nước mắt, khi dòng chảy thời gian cuốn trôi hồi ức, hoài niệm và những nhớ thương, ngọt đắng, ta còn lại gì? Giữa cái khoảng thinh không lồng lộng gió, ta biết rằng tình rồi đã đến lúc phôi phai… Hôm nay, ngày ta đã cạn đau thương, đã cạn yêu đương! Từng con ngõ chiều nay trầm mặc lạ thường, ta khe khẽ hát lên những giai điệu u sầu thả trôi vào gió, hẳn là một bản tự tình buồn, nhưng không phải buồn bởi thiếu đi một người nào đó, thiếu đi một điều gì đó. Chiều nay, nỗi buồn của ta có lẽ chỉ đơn thuần là nỗi buồn của sự trống trải… (Gã trai cô đơn nơi thành phố mượn )

Mời các bạn cùng đọc qua những câu thơ đợi chờ người yêu buồn khi xa nhau sau đây, khi có một người ra đi thì dĩ nhiên rồi, sẽ có một người ở lại, họ cứ ngu ngơ thế, dại khờ thế, cứ đợi chờ hoài bóng dáng một người đã mãi rời xa, ôm niềm thương tiếc, sống trong quá khứ với những hi vọng hão huyền, mộng ảo, cho đến khi nhận ra thì có lẽ, đã quá muộn…

» Đầu tiên, 5 áng thơ tình chờ đợi tâm trạng và lãng mạn:

1, Chờ Mong

Một người lặng lẽ giữa đêm thâu
Lạnh không cứ đếm những hạt sầu?
Mùa đông mới tới bên đầu ngõ
Mà lòng băng giá đã từ lâu

Một người hiu quạnh, ai thấy không?
Biển người vô vạn cứ ngóng trông
Quạnh quẽ thu qua rồi thu chết
Lòng người vẫn một nỗi chờ mong

Mấy tuổi thu rồi hỡi người ơi?
Người ấy còn mãi ở chân trời
Dư hương xưa ấy: niềm trăn trở
Thu rồi thu nữa: vỡ hồn thơ

Người là ai thế? Tôi gọi anh!
Sao nỡ hững hờ với tuổi xanh?
Anh có nghe không? Xuân đang gọi
Anh có nghe không? Nghe không anh?
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Đợi Em

Tôi đợi em khi nắng đã ngả chiều
Lá vàng rơi bên ngõ vắng đìu hiu
Chân cứ bước, niềm cô đơn theo gót
Nặng tâm tư vì nỗi nhớ dâng nhiều

Tôi đợi em trong những tối cô liêu
Áng thơ buồn nghiêng thương nhớ bao nhiêu?
Vầng nguyệt muộn rẽ mây soi tâm sự
Khói thuốc bay vẽ một dáng yêu kiều

Tôi đợi em, chờ em ngày thu tới
Ngõ hồn chờ vẫn vời vợi còn xa
Thu đến rồi nhìn lại hạ cũng qua
Rồi thu nữa, rồi một mùa thu nữa…
(Huỳnh Minh Nhật)

3, Đợi Chờ

Người ấy và tôi một thuở yêu
Trao nhau ân ái biết bao nhiêu
Ngược nước đời chia thành đôi ngả
Ngày ấy từ ly bến sống chiều

Con đò dần khuất trong sương lạnh
Cành lá trôi theo nước xuôi dòng
Tôi về khép kín đời cô quạnh
Hiu hắt canh dài đã mấy đông

Chiều nay lành lạnh gió đông sang
Bến cũ chiều phai nhạt nắng vàng
Đợi chờ tôi chỉ mong người ấy
Có trở về đây nhặt lá tàn

Người ấy chắc là chẳng về đâu
Tôi chờ tôi đợi đẫm dòng châu
Sông buồn hứng trọn dòng dư lệ
Nước cuộn trường giang sóng bạc đầu…
(Hoàng Mai)

4, Vàng Thu

Vàng xơ xác giữa hồn xuân xanh lá
Vàng tả tơi cơn mưa hạ đầu mùa
Vàng ưu sầu ru cành lá đong đưa
Vàng nức nở nhớ người xưa hờ hững

Tôi tìm về độ thu chiều tháng bảy
Sao tim em cất bước chẳng đợi chờ
Và thu hỡi, liệu rằng thu có tuổi?
Lớn dần theo đau đớn với mộng mơ

Mùi khói thuốc quyện vào hương làn tóc
Con phố quen nhớ phố lạ đau lòng
Em quên rồi hay em đang bận khóc
Mà hồi âm chẳng có, kẻ chờ trông!

Vàng thu rồi, bởi lá xào xạc đấy
Ta xốn xang một mùa lá bay ngang
Vàng thu rồi, mùa chia ly trần thế
Em đi rồi, màu lá úa thở than…
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Lạc Về Đâu?

Làn tóc em theo gió lạc về đâu?
Để mắt tôi hoen sầu đôi mi khóc
Để thao thức ôm năm canh nhằn nhọc
Vạt áo hồng theo gió lạc về đâu?

Bóng nguyệt gầy soi rọi suốt canh thâu
Gió đêm ru giá buốt những ưu sầu
Ngàn năm nữa! Phải chăng ngàn năm nữa?
Nghiêng nghiêng buồn, nét bút gửi về em

Có những điều những tưởng thật xa xôi
Theo tháng năm ta đã lãng quên rồi
Chợt ký ức lạc đường về lối cũ
Theo đông về êm ái xé lòng tôi

Em về đâu? Lạc về đâu hỡi em?
Chiều ngả bóng khuất dần sau làn tối
Nghe tiếng vọng gót mềm về trên lối
Tôi giật mình, chờ đợi, đợi chờ em…
(Huỳnh Minh Nhật)

» Tiếp theo, 5 áng thơ tình chờ đợi còn lại cũng buồn và dạt dào cảm xúc:

6, Nắng Chiều

Có phải mắt em trong chiều biếc
Cho anh thương nhớ ngẩn ngơ lòng
Sợi nắng hoàng hôn vương mái tóc
Buông chùng tơ liễu giữa thu không

Thuở ấy giấu lòng một tiếng thương
Ôm ấp mộng mơ cõi miên trường
Ngoài hiên lá đổ chờ trăng sáng
Khe phòng trăn trở một niềm vương

Mùa đến mùa đi mùa lại qua
Thu qua thu lại thu đi xa
Xác xơ cành lá, xơ xác phố
Niềm nỗi riêng mang vẫn mặn mà

Bên ấy chiều nay có vui không?
Chắc vẫn mây xanh, vẫn nắng hồng
Nhớ chăng một người thời xa đó?
Buồn nắng buồn mưa mãi chờ trông!
(Huỳnh Minh Nhật)

7, Hạ Nhớ!

Em về không mùa hạ sắp về rồi
Cơn mưa rào tắm hàng cây trước ngõ
Ve khan tiếng u sầu trong làn gió
Chiều nhạt nhòa màu phượng đỏ ngày qua

Hạ năm này không biết có còn xa?
Hoàng hôn rớt bâng khuâng bằng lăng tím
Khói thuốc rơi bờ môi anh ngọt lịm
Ký ức buồn khắc khoải mãi không thôi

Thấm thoắt đưa rồi cũng mấy hè trôi
Người dưng đợi một người dưng không thấy
Hạ dửng dưng đến rồi đi, thế mãi
Bóng người xưa còn hun hút nơi nào

Tình chênh vênh nên lệ mãi tuôn trào
Lối ngày xưa chắc mình anh còn nhớ
Hạ oi bức nặng nề tim ngạt thở
Hay tại lòng cứ mãi đợi chờ em?

Em về không mùa hạ sắp về rồi
Em về không mùa hạ của tôi ơi…!?
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Xuân Về Tình Cũ

Ơ kìa tình cũ gặp lại nhau!
Khơi lên gờn gợn giấc mơ đầu
Năm nay nhạt nhòa hơn năm trước
Tím biếc tình yêu đã phai màu

Ơ kìa tình cũ bước qua nhau
Lẳng lặng đong đầy lệ đêm thâu
Trời hỡi tình ơi, sao hờ hững?
Gạn đục xuân tươi buổi sơ đầu

Còn gì lưu luyến để mộng mơ?
Đêm sâu nhung nhớ thuở ban sơ
Tình cũ đi qua cùng người lạ
Trăng khuya lạc bóng ánh xuân mờ!…

Tình đầu, tình cũ hay tình cuối?
Người về nơi ấy có vui không?
Nửa hồn chơ vơ hoài rong ruổi
Một nửa xuân về mãi chờ trông!
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Có Lẽ Nào Ta Khóc

Mây hoang tàn hay lòng ta lạnh lẽo
Mà khói buông xé nát cả trời chiều
Nói yêu nhau nhưng lòng em có hiểu
Đã lâu rồi vàng võ một tình yêu

Chà, lạ quá! Có lẽ nào ta khóc!
Khi tim ta câm nín đến lạnh lùng
Nửa hồn ai nơi cuối đường đứng đợi
Đến bây giờ cũng hóa quá mông lung

Vì yêu thương ta trao lời từ tạ
Rồi quay về hóa đá với tâm tư
Vì yêu thương ta nuốt hạt lệ dư
Để hững hờ em đi trong tình mới

Rồi mỗi chiều gió lạc đường mang tới
Mái tóc xưa, ánh mắt tự thuở nào
Ta lại sầu với niềm nỗi hanh hao
Khi yêu đương, sỏi đá rồi cũng khóc!
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Tôi Vẫn Đợi

Tôi vẫn thế đợi chờ trong đêm vắng
Phố về khuya lặng lẽ ánh đèn đêm
Nghe lá thu rơi khe khẽ bên thềm
Gió se lạnh nép mình bên vạt áo

Khói thuốc ai làm nguyệt gầy hư ảo
Gợi bóng hình đã trôi lãng nơi nao
Khung cửa sổ hao mòn mong mỏi đợi
Dáng ai quen đêm xuống vẫn hay ngồi

Ánh đèn mờ trong đêm khuya hiu hắt
Tay cô đơn khẽ nhặt chiếc lá rơi
Mắt rưng rưng biết đã quá xa vời
Một tình yêu một đời người thiếu nữ

Anh có vui bên khung trời xứ lạ?
Tôi nào buồn, chỉ là cứ chờ thôi
Tôi vẫn đây vẫn một trái tim đầy
Vẫn tấm lòng trọn lời ta thề hẹn

Trách duyên đời cho tình ta không vẹn
Để lạnh lòng cô nữ độ vào thu
Ngày anh đi trời bão tố âm u
Giờ có về chiều cũng không còn nắng

Nhưng đợi chờ, thì cứ đợi chờ thôi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Và vừa rồi là những bài thơ tình chờ đợi người yêu hay và buồn lãng mạn mà tôi muốn gửi gắm đến trái tim, tâm hồn các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những bài thơ đợi chờ này. Chùm thơ này chỉ là một trong rất nhiều những chùm thơ tình đợi chờ hay khác có trong kho thơ của Minh Nhật, hãy tự mình khám phá thêm nhiều hơn những bài thơ tình đợi chờ lãng mạn hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Chùm Thơ Tình Hay và Thơ Và Tâm Sự Viết Về Sự Chờ Đợi

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây