Những Bài Thơ Tình Hay, Buồn Và Dễ Thương Dành Riêng Cho Con Gái

0
131

Nhiều khi chẳng cần cả thế giới thấu hiểu mà chỉ cần có một người bạn bên mình. Và mong thế giới lạnh lẽo này sẽ không nuốt chửng lấy chúng ta. Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu. Mặc cho mây đen, mưa to và gió lạnh, mây đen sẽ tan rất mau, mưa sẽ tạnh và gió sẽ ngừng, điều cần làm là phải mỉm cười thật tươi đón chào nắng mới! (Cho những ngày se lạnh!)

Gửi đến các bạn những bài thơ dành cho con gái, hay đúng hơn là những bài thơ viết về nỗi buồn nhưng vẫn đầy ắp sự mộng mơ và lãng mạn của người con gái. Dẫu đầy ắp tâm trạng nhưng vẫn ẩn chứa một chút gì đó dễ thương, sâu lắng, chung tình trong những nỗi niềm xa vắng của mình. Hi vọng các bạn sẽ thích cũng như sẽ yêu mến những bài thơ tình buồn & dễ thương lãng mạn cho con gái này, chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những vần thơ viết về nỗi buồn chờ đợi của người con gái!

1, Em Vẫn Là Em

Em vẫn là em tình vẫn đầy
Vẫn còn mộng mị vẫn mê say
Vẫn hồn phiêu lãng ngoài sân vắng
Đợi nắng về tô sáng mắt ai

Em vẫn là em vẫn đợi chờ
Vẫn gom nhung nhớ dệt thành thơ
Vẫn ngồi khung cửa nhìn mưa đổ
Đếm những giọt sầu ngập lối mơ

Em vẫn là em vóc liễu gầy
Vẫn còn ngập ngượng vẫn thơ ngây
Vẫn thầm thì nhắn cùng cơn gió
Xin gọi mây về phủ tóc bay

Em vẫn là em chốn tịch liêu
Vẫn buồn ngây ngất biết bao chiều
Vẫn e lá rụng sầu cành mộng
Hụt hẫng đêm dài bởi tại yêu.

Em vẫn là em vẫn nhớ nhà
Vẫn còn hoài tưởng những năm qua
Vẫn chờ sao rụng canh khuya vắng
Để kết dây tình gởi xứ xa
(Tuyết Trang)

2, Chờ Mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào, cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che

Người thành phố thưa dần nắng cháy!
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu

Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi…
(Huỳnh Minh Nhật)

3, Vấn Vương Cô Gái Thất Tình

Ơ kìa cô gái giữa đường câu
Cô đứng mần chi dưới bóng cầu
Ánh mắt vợi sầu rơi buồn bã
Chân buồn cô định bước về đâu?

Trời sắp tối rồi cô hỡi cô
Vớt chi tơ nắng dưới đáy hồ
Gói gém mần chi câu chuyện cũ
Mà để trong lòng dậy sóng xô?

Cô chắc cũng buồn chuyện giống tôi?
Những phút phân ly đã qua rồi
Có phải trong lòng cô đang nhớ
Bây chừ… nơi ấy chắc xa xôi?

Tôi đây kẻ chết đã nửa hồn
Nửa hồn vương vấn nửa môi hôn
Nửa tình tan nát miền tan nát
Một nửa tơi bời tạm dấu chôn

Nếu cô không chê, tôi tiễn về
Ơ kìa cô gái mái tóc thề?
Sao cứ hững hờ, im chẳng nói
Để khuyết nửa vành ánh trăng quê

Sáng nay lại đứng ngó dưới cầu
Cô gái tên sầu đã về đâu?
Chẳng quen chẳng biết sao buồn quá!
Đi rồi, có nhớ cái đường câu?
(Huỳnh Minh Nhật)

4, Nỗi Lòng Gái Huế

Người tình hỡi khi mô anh về lại
Đêm mưa này riêng trăn trở mình em
Huế mùa sương buốt giá lạnh vai êm
Lòng gái Huế chỉ mong ngày tái ngộ

Đời giông tố em với người gặp gỡ
Buổi sơ đầu răng có biết chi mô?
Em có biết duyên tình rồi tan vỡ
Để lạc loài thân nữ bến Lăng Cô

Em quán vắng bến chờ mưa nắng gội
Người lữ hành chưa mỏi gối chùng chân
Thuyền biền biệt chẳng có ngày tương hội
Thuở từ ly thu ghé đã bao lần

Người tình hỡi! Bóng người xa xăm quá
Chi rứa trời! Tội Tôn nữ hoài mong
Họ nói cười hiu hắt dáng bên sông
Huế buồn thiu những bóng người xa lạ

Đời thênh thang em như là chiếc lá
Người phong trần còn mơ chốn trời hoang
Dẫu thiệp hồng người trở gót sang ngang
Em xin đợi một hồi âm thấu lạnh

Hạ dấu mình… thu về nữa đó anh
Thu nay khơi em đơn lẻ sao đành
Người thương Huế có thương lòng gái Huế?
Giữa thu tàn như xác lá mong manh…
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Mộng Tan

Em vẫn bước gót trần in trên cát
Ánh hoàng hôn rọi mãi bến sông xưa
Kỉ niệm cũ nhạt phai còn một nửa
Chốn tâm hồn lặng lẽ một nhành hoa

Bến đợi chờ con thuyền vẫn lướt qua
Trái tim buồn em mang giờ hoá đá
Giọt tình nồng đơn sơ giờ hết cả
Gom nhặt về em trả lại người xưa

Nước dâng tràn kỉ niệm một mùa mưa
Vài tiếng ếch vẳng nghe nơi hốc đá
Ánh trăng tàn nhẹ buông như chiếc lá
Lệ ưu sầu ướt đậm mặn mà rơi

Mùa đông này ôm cái rét lạnh hơi
Từng nhịp đập rụng rơi đầy băng giá
Trái tim buồn trao anh hồn xa lạ
Mối tình này sâu lắng sẽ tàn phai?

Tấm chân tình ước vọng một ngày mai
Tiếng sáo diều thiên thai chiều vẫn cất
Anh ra đi một đường tình đã khép
Mộng tan rồi khép lại một tình yêu.
(Tuyết Trang)

6, Ai Nhớ Ai?

Ngày lễ tình nhân ai nhớ ai
Một thoáng mây trôi cứ trôi hoài
Gợn màu mắt biếc tan trong gió
Giấu lại trong tim một sớm mai

Ai nhớ chăng ai chỉ một ngày
Tình nhân hai đứa nắm chặt tay
Cùng hẹn với nhau không buông nữa
Giờ cách xa rồi ai có hay

Lời hứa ngày xưa gió thoảng bay
Ai thương ai nhớ buồn lắt lay
Vẫn đợi vẫn chờ tình nhân hỡi
Người ở nơi nào chẳng đến đây?
(Tuyết Trang)

7, Thăm Lại Trường Xưa

Em ghé về trường cũ
Mang chút nắng hanh vàng
Ngó ngàng bên cửa lớp
Hồi ức nào lang thang

Mây buồn trôi đi hoang
Phượng xanh rờn ủ rũ
Đưa em vào giấc ngủ
Một thời em mộng mơ

Áo trắng đó anh ơi
Em giấu vào trong mắt
Mảnh thơ tình góp nhặt
Anh trao tiếng yêu đầu

Thuở ấy biết gì đâu
Cứ ngỡ mình con nhỏ
Lời yêu vừa bỏ ngỏ
Em chôn vào mai sau

Giờ em ghé về đây
Gốc cây xưa vẫn thế
Hàng ghế đá bâng khuâng
Đợi chờ người không đến

Giờ em đã biết yêu
Người tình xưa tình cũ
Em chua xót tình đầu
Người khóc thương tình cuối

Giá như ngày xưa ấy
Viết tình buổi ban sơ
Thì bây giờ có lẽ
Không lạc vào trời thơ!
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Nhớ Mong

Em vẫn ôm tình vẫn nhớ mong
Vẫn nghe đêm lắng sắt se lòng
Vẫn nghe hoài vọng xe con nhớ
Vẫn ngóng chờ người mỗi chớm đông

Vẫn ủ tình sầu sâu đáy tim
Buồn so cô quạnh ánh trăng đêm
Se se tiếng gió lòn khe cửa
Như trổi điệu đơn xé nỗi niềm

Nỗi niềm em biết sẻ chia ai
Dồn nén đêm sâu tiếng thở dài
Mắt dõi cô phòng giăng sợi nhớ
Gối đơn chăn lẻ dạ u hoài

Em muốn quên người chẳng nhớ mong
Nhưng ngàn nhung nhớ xé tim lòng
Ngoài kia thu trút buồn trên lá
Tay nhặt lá sầu thương nhớ đong…
(Tuyết Trang)

9, Chuyện Tình Xưa

Thuở ấy em mười tám
Nào có biết mộng mơ
Tim gầy chưa ngấn lệ
Anh chưa từng làm thơ

Rồi một ngày mưa rớt
Nắng len vào mắt nâu
Anh đem tình yêu đến
Là một vết hằn sâu

Thế là mình chung đôi
Hoa thắm bỗng tươi màu
Hoàng hôn buông tiếng hát
Gợi mộng tình mai sau

Qua mấy mùa phượng nở
Hướng đời chợt thênh thang
Em thấy lòng lo sợ
Khóc cho niềm riêng mang

Tình phai theo ngày tháng
Anh biền biệt trời xa
Theo tàn thu lá đổ
Bỏ lại ngày hôm qua

Nếu biết thế ngày xưa
Khi anh đến tỏ tình
Như cơn mưa đầu ngõ
Em trả về lặng thinh

Giờ riêng em, anh ơi!
Chơi vơi mảnh tim gầy
Thu qua rồi thu chết
Chỉ lá về ngang đây

Giờ mình em đơn côi
Đi về phía chân trời
Hoàng hôn buông lặng lẽ
Ôm nỗi lòng đầy vơi…
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Chiều Đông

Chiều nay một chiều đông
Nghe thèm giọt nắng hồng
Thèm một vòng tay ấm
Cho đời bớt mênh mông

Người ơi đông bên nớ
Có nhiều tuyết rơi không?
Bên ni đông không tuyết
Chỉ bão tuyết trong lòng

Nhớ về đông năm ấy
Tuyết trắng phủ đầy cây
Trắng như màu áo cưới
Môi mắt nhìn đắm say

Rồi mùa đông lại sang
Cuộc tình lỡ, tan hoang
Tuyết vẫn trắng đầy lối
Trắng, như màu áo tang

Chiều nay một chiều đông
Dù có giọt nắng hồng
Dù có vòng tay ấm
Vẫn nghe buồn mênh mông.
(Tuyết Trang)

11, Hờn Anh

Có phải hờn anh mắt nhỏ cay
Buồn ôm lấy trọn suốt trong ngày
Vì sao nỡ hẹn rồi không tới
Bỏ gió chiều khua chiếc lá bay

Trách hỏi vì sao nắng cũng rơi
Mang mây phủ lấp cả vòm trời
Cho hoa héo rụng ngoài sân trước
Để chạm hồn em khiến nhớ khơi

Có phải rằng anh quá hững hờ
Hay do bé giận trách vu vơ
Mà thôi chắc tại vì mưa đó
Mới để người ta bỏ nhỏ chờ

Giận khiến làm cho giấc chẳng nồng
Sầu còn đọng lại quá mênh mông
Rồi dâng mắt chạm pha cùng lệ
Giấc ngủ về đêm thổn thức lòng!
(Tuyết Trang)

12, Em Sẽ Quên Anh

Em chờ đợi hoàng hôn rực tím
Mà mưa rơi thánh thót giọt sầu
Đáy mắt biếc hồn ai phong kín
Anh đi rồi nắng rụng về đâu?

Yêu là gì ơi hỡi người ơi?
Em riêng mang giấc mộng nửa vời
U sầu ướt từng cơn dư lệ
Anh nơi nào nắng có còn rơi?

Người biền biệt chân trời thăm thẳm
Hoàng hôn sầu một cõi thu giăng

Em sẽ quên đi mùa hoa trắng
Đã một thời sâu lắng tâm tư
Yêu khờ dại chuốc tình cay đắng
Anh giết tình bằng một hồn thu…
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Cơn Mơ

Gác vắng chiều nay buồn ngẩn ngơ
Tìm đâu hạnh phúc đã xa bờ?
U hoài dạ cảm se câu nhớ
Khắc khoải tâm sầu dệt ý thơ

Bến cũ người đi còn quyến luyến
Tình xưa kẻ ở vẫn mong chờ
Sa chân một bước thành ngang trái
Đời úa tàn rồi những ước mơ.

Một thời dĩ vãng hóa ngu ngơ
Đâu nữa ngày xưa những bến bờ?
Âm hưởng tràn tay bao điệu nhạc
Sáng ngời ngập tứ mấy vần thơ

Băn khoăn lối mộng còn trông ngóng
Khắc khoải tim côi vẫn đợi chờ
Từ thuở yêu đương hoài lận đận
Sự đời được mất tựa cơn mơ!
(Tuyết Trang)

14, Tình Em

Tình em đó theo gió mây trao gởi
Để buồn thương mấy nỗi sẽ trôi xa
Tình ngày xưa theo mắt lệ nhạt nhòa
Tim buốt giá còn chi hâm nóng lại

Tình em đó trao anh sao e ngại
Nên tình buồn vương vãi tận trời mây
Anh trách em sao nỗi nhớ chẳng đầy
Nên cơn lốc kéo đi ngày tháng mộng

Tình em đó giờ đây theo gió lộng
Tít mù xa sao vang vọng đâu anh
Chuyện ngày xưa…vụng dại cũng chẳng thành
Giờ chỉ có mong manh lời gió thoảng

Giữ làm chi chút niềm đau ai oán
Cho tim lòng lấn choán những buồn thương
Ta còn đây ..nhưng mộng chẳng bình thường
Hồn héo úa …vấn vương sầu muôn lối

Anh cứ mơ để hồn luôn chờ đợi
Em cứ buồn cho vời vợi đừng tan
Mình gặp nhau trong cay đắng vô vàn
Yêu nhau hỉ…một đời tìm đâu nhỉ

Chữ thương kia xin anh đem dấu kỹ
Để muôn đời anh nhớ chỉ mình em
Để ngàn năm em cảm giác êm đềm
Anh nhung nhớ… “một mình em thôi nhé”…
(Tuyết Trang)

 

15, Sắc Chiều

Hoàng hôn rưng rưng cảnh sắc chiều
Nghiêng trời hoa trắng lạc hồn xiêu
Thẫn thờ nét ngọc buồn tư lự
Nắng chẳng hong vừa một tấm yêu.

Mềm mại chiều vàng nhỏ lệ mây
Nắng vương trên tóc đổ vai gầy
Dấu in bóng lẻ dâng màu khói
Chiều bạc hương phai nhạn lạc bầy.

Tản mạn chiều buông lướt cánh đồng
Mắt em dìu dịu khoảng mênh mông
Đường xa bóng núi dài heo hút
Triền giấc tìm nhau chạm chướng phong.

Gom cả buổi chiều trải áng thơ
Tiếng lòng day dứt thấy bơ vơ
Tim khơi mực tím dòng tư tưởng
Rơi giữa im lìm giọt lệ khô.

Vài chiếc lá vàng nhẹ cuốn chân
Ngó dải đời riêng lắm cơ trần
Chiều quyện gió vỡ hồn ngơ ngẩn
Buồn nhạt má hồng bước lữ nhân.
(Tuyết Trang)

Vừa rồi là những bài thơ tình lãng mạn cho con gái rất hay và nhiều cảm xúc mà tôi muốn gửi đến các bạn, yêu thương cũng có, giận hờn cũng có mà ghen tuông cũng có, mong rằng các bạn sẽ thích và yêu mến chúng. Còn rất nhiều những bài thơ tình con gái hay và những chùm thơ tình con gái buồn trên những chuyên mục thơ của blog, các bạn hãy tự mình khám phá thêm những áng thơ tình con gái hay khác nữa nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Chùm Thơ Hay và Thơ Tình Lãng Mạn Mới Nhất

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây