Thơ Tuổi Hồng Học Sinh, Những Bài Thơ Hay Về Thời Học Trò Áo Trắng

0
159

Thời áo trắng, cái thời áo sân trường ghế đá, thời nhặt hoa bên hàng phượng vỹ, thời vui chơi bên gốc bàng già,.. Thời ngây thơ với những trò đùa ngu ngơ nhưng dễ thương đến lạ, ai qua rồi cái khoảng thời gian thần tiên ấy mà nghĩ lại không thấy bồi hồi? Trong cái nắng hè chói chang, mùa thi gần đến, đã học không vào lại còn vô tình chạm phải ánh mắt của cô nàng nào đó, để rồi tối về lại mãi vấn vương, viết những dòng thư mà viết đi viết lại, xóa rồi lại viết, ấy thế mà cho tới lúc chia tay vẫn mãi ngại ngùng chẳng dám gửi trao…

Gửi đến các bạn những bài thơ tình tuổi học trò rất đẹp, những bài thơ thời sân trường áo trắng rất hay và ý nghĩa để chúng ta cùng nhau ôn lại một thời thơ ngây trong trắng, để mỗi chúng ta lại dành riêng cho mình một khoảng lặng để hoài niệm về những người bạn, người thầy, về fngười trong mộng. Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những áng thơ tình học trò và những áng thơ hay về thời học sinh áo trắng này, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

1, Chiếc Lá Đầu Tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy!”
Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.
(Hoàng Nhuận Cầm)

2, Thời Áo Trắng

Này cô bé còn mơ thời áo trắng
Khúc khích cười sao lại ngó bâng quơ
Để trời đêm chỉ toàn ánh sao mờ
Hồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáo
Đang vui cười sao bỗng bặt im ngay
Để đưòng về sao nhiều lá me bay
Tà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô bé mái tóc dài tha thướt
Kẹp bồng bềnh trói buộc mảnh tình si
Đang cười vui sao bỗng chớp hàng mi
Hồn phiêu bạc bỗng thành mây viễn xứ

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nón
Để vô tình mây trắng vẩn vơ bay
Giận ai đâu… sao lại lỡ thở dài
Thơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi
Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…
(Thiên Nhất Phương)

3, Chút Tình Đầu

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê
Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại…. mang về.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…
Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.
(Đỗ Trung Quân)

4, Chợt Nghe Lòng Rộn Rã Sáng Hôm Nay

Chợt nghe lòng rộn rã sáng hôm nay
Khi ngoài hiên nhành hoa e ấp lá
Tiếng chân trẻ đi đến trường vui lạ
Ba tháng hè ngoảnh lại cũng vừa qua

Ghé cà phê cho phép chút la cà
Nghe thánh thót từng giọt về kỷ niệm
Thời áo trắng mắt vương đầy hoa tím
Vô tư nhìn mưa nắng vẫn thơm tho

Cha mẹ thương yêu dành hết âu lo
Để con trẻ vui ngọt ngào ca hát
Bước con đi tình mẹ cha dào dạt
Chăm chút đợi chờ hạnh phúc nở hoa

Thời gian trôi nhưng không thể nhạt nhòa
Thuở học trò yêu cành cây bờ cỏ
Vẫn nhớ mãi cả phần đời tuổi nhỏ
Nằm an bình phía góc ấm con tim
(Trinhcamle)

5, Áo Trắng Ngày Nao

Trời thu lãng đãng, dạ buồn vương
Áo trắng ngày nao trắng vỉa đường
Gió thoảng đôi tà khơi ước mộng
Hoa rơi trăm đóa toả thu hương
Bềnh bồng tóc xõa bên khung cửa
Thơ thẩn cây si trước cổng trường
Tuổi ngọc một thời, ơi tuổi ngọc
Xa vời như bóng nhạn trong sương !
(Bạch Loan)

6, Có Những Nỗi Buồn Tưởng Đã Ngủ Yên

Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên
Nhưng cứ thao thức mãi trong tiềm thức
Bài thơ xưa bỏ quên trong kí ức
Phải chăng là nỗi buồn tuổi hai mươi

Có chút ngây thơ trong những tiếng cười
Tình yêu không là suy tính thiệt hơn
Yêu thật nhiều mà vẫn thấy cô đơn
Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ

Có những bài thơ nửa chừng dang dở
Sao vẫn còn ảo vọng tuổi hai mươi
Giữ trong tim giọng nói tiếng ai cười
Như bảo vật là niềm đau chôn giấu

Có những muộn phiền cứ mãi gọi tên
Khi tất cả chỉ còn là trống vắng
Bài thơ xưa của một thời áo trắng
Bây giờ đọc lại thấy mình ngây ngô
(Sgecstasy)

7, Thời Hoa Đỏ

“Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao…”
Câu hát cũ bây giờ em có nhớ?
Câu hát cũ của một thời hoa đỏ
Hay đã quên cái màu sắc diệu kỳ?

Những căn phòng trống vắng cuối mùa thi
Chẳng còn ai ở lại…
Bụi thì cứ dày thêm dày mãi
Kỷ niệm xưa nhện vô ý giăng vào

“Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao…”
Em có còn nhớ một thời hoa đỏ
Hay mặc câu thơ xưa thêm mấy lần dang dở
Câu thơ viết một thời có cả tôi và em

Cơn mưa rào rơi ướt một phía đêm
Cánh buồm xưa có còn đỏ thắm
Bong bóng vỡ rồi thuyền giấy xưa chìm nghỉm
Ai là của thời hoa đỏ ngày xưa
Mỗi khi mùa về, hoa cứ rơi như mưa
(Hoài Vũ)

8, Một Thời Áo Trắng

Thời áo trắng tháng ngày xưa cũ
Mộng trong mơ ấp ủ học đường
Vào thu lá úa dặm trường
Thơ ngây xa thẳm má hường nhạt phai

Còn đâu nữa áo dài ngày trước
Nhặt lá vàng lướt thướt u buồn
Để hồn e ấp mây tuôn
Một thời ngây dại sao luôn nhớ hoài

Nữ sinh hỡi ngồi ngoài sông đó
Chờ đợi ai đến ngỏ lời yêu
Đêm về uớc mộng thật nhiều
Mai vào lớp học còn phiêu chữ tình

Rằng cảm tác qua hình minh hoạ
Thêm vần thơ thành quả bài này
Vài câu song thất tỏ bày
Chung vui bạn hữu sáng ngày bên nhau

Thế giới ảo trước sau như một
Mối chân tình thắt cột tim yêu
Mộng về thơ tả đôi điều
Hình thơ gói trọn phiêu diêu uớc nguyền…

Thời thơ dại trinh nguyên dáng ngọc
Biết bao là lửa bốc mộng mơ
Bây giờ xưa cũ xa mờ
Nỗi niềm ký ức vào thơ nhớ về…
(Nguyễn Ngọc)

9, Xa Lắc Mùa Thu

Em không đến mùa thu năm ấy nữa
Em không đến trường cả mùa thu năm sau
Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa
Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu
Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâu
Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc
Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay kí ức
Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng
Biết em còn đến lớp với tôi không
Lo phấp phỏng tháng ngày trôi vội vã
Nắng kí thác đời mình trên sắc lá
Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi
Tôi quá tuổi học trò từ ấy em ơi
Chiều nay trước cổng trường rươm rướm mắt
Chưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đất
Con gái tôi tan lớp giục tôi về.
(Trương Nam Hương)

10, Một Thời Áo Trắng

Trong buổi chiều nhạt nắng
Nhẹ nhẹ gió heo may
Cuốn trôi từng chiếc lá
Mùa thu trong mắt nai

Em dịu dàng tha thướt
Thời áo trắng mộng mơ
Mắt long lanh trong biếc
Là cả một trời thơ

Lời tỏ tình sao khó
Nói mãi chẳng thành câu
Len lén nhìn sang đó
Vô tình mắt chạm nhau

Một thời ta nhút nhát
Một thời yêu ngu ngơ
Lần đầu tiên say đắm
Lặng buồn đêm bơ vơ…
(Trần Ánh Dương)

11, Ai Biết Phượng Xưa Có Nhớ Ve

Từ dạo em vào trường mỗi bữa
Ước mong giờ học kéo triền miên
Say mê anh ngắm làn môi ướt
Quên cả bảng đen bút mực nghiêng
Từ dạo em về bờ tóc nhỏ
Có cây si đứng lặng bên đường
Nghe không em tiếng yêu đang tỏ
Gửi trọn về ai niềm nhớ thương
Từ dạo em về ngang gác hẹp
Anh về tập tễnh ghép vần thơ
Mượn trăng gửi gió lời tình đẹp
Ước vọng mai sau duyên tóc tơ
Đợi chờ bao ngày em vẫn mãi
Xa xăm kỷ niệm một mùa hè
Một thời áo trắng như chùng xuống
Ai biết phượng xưa có nhớ ve ?
(Quỳnh Hương)

12, Điều Còn Lại

Bông phượng đỏ cuối cùng sót lại giữa mùa thu
Chiều như thế vô tình đi qua ngõ
Chú dế cứ gào lên, không thấy mình bé nhỏ
Chẳng biết khiêm nhường, đành chịu lỗi cùng em.

Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen
Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy
Gió như em, cứ kiêu kỳ quá vậy
Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm.

Chẳng trách nổi heo may cơn bão cứ tần ngần
Để trên phố mưa sững sờ bật khóc
Em ngược phía tiếng trống trường tan học
Ước chạy kịp thu về, ta nhận lỗi cùng em.

Hạ rách tươm như bài kiểm tra điểm xấu rải lên thềm
Ta còn có gì hơn ngoài trang thư cho đi là mất
Hãy tin đi em, có điều không có thật:
Thu cứ đợi chờ nên hạ mãi đi xa…
(Đường Hải Yến)

13, Hoa Trắng

Áo trắng ngày nào anh ngóng trông
Em ngang góc phố nở hoa lòng
Bồi hồi chờ dáng nhịp chân sáo
Dào dạt hương thơm chớm nụ hồng
Em, đóa hoa xinh nhẹ gió hôn
Lúm duyên đôi má hút sâu tròn
Bờ vai e thẹn nghiêng vành nón
Chân bước khẽ khàng dáng thỏ con
Áo trắng ngày nay gợi nhớ thời
Mơ tình duyên ước mộng chung đôi
Nắng mai quấn quít đôi tà áo
Gió nhẹ vờn lay đùa cánh môi
Thấm thoát bao mùa thu lá bay
Xa vời góc phố, nhớ vòng tay
Tình thời áo trắng luôn vương vấn
Còn lại dư âm chút mật say
(L)

14, Hoài Nhớ

Mười năm xa vắng mười năm đợi
Mỏi mòn tựa cửa ai ngóng trông
Chẳng biết khi nào anh trở lại
Cây khế bao lần đã trổ bông

Mười năm nước vẫn xuôi dòng chảy
Lục bình lơ lửng mãi trên sông
Mẹ già mong mỏi ngày thêm yếu
Chữ hiếu đành thôi em lấy chồng

Bỏ lại sau lưng thời áo trắng
Đôi tà khép lại tuổi ngây thơ
Thuyền hoa rời bến buồn xa vắng
Dõi nắng đồi tây lòng thẫn thờ

Mười năm vẫn triền con dốc nhỏ
Nhìn hoa tím nở nhớ khôn nguôi
Ép cánh mimosa vào trang vở
Một thoáng hương xưa những ngậm ngùi
(Hoa Quỳnh)

15, Áo Trắng Ngày Xưa

Đêm vắng lang thang tìm ký ức
Phố buồn trở giấc thức cùng ai
Gõ tên trường cũ tôi tìm kiếm
Chút kỷ niệm buồn dẫu đã phai

Trường cũ hiện về trên cửa sổ
Phượng hồng, áo trắng vẫn đầy sân
Bóng ai thấp thoáng như thầy cũ
Nỗi nhớ ngày xưa bỗng thật gần

Mái tóc của thầy giờ đã bạc
Sợi còn, sợi mất, sợi cô đơn
Ngày tôi rời lớp thầy còn trẻ
Giờ bóng thầy đang ở cuối đường

Gió đã theo về tận chốn xa
Thời gian phong kín tháng năm qua
Mái trường rêu phủ màu hoang phế
Tôi biết tìm đâu tuổi ngọc ngà..?

Áo trắng còn thương tuổi học trò
Đường xưa in dấu vết ngây thơ
Bao năm xa cách còn chưa nhạt
Màu áo vương đầy tuổi mộng mơ.
(Minh Tường)

Và đó là vài bài thơ hay về thời áo trắng mình muốn gửi đến các bạn, hi vọng các bạn sẽ thích nó. Tuổi học sinh là khoảng trời đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người, ai đi qua rồi sẽ cũng có những lúc nhớ về da diết. Nếu đôi lúc chợt nhớ về hoài niệm, đôi lúc muốn xem một bài thơ về cái thời mơ mộng ấy thì đừng quên ghé thăm OCuaSo.Com các bạn nhé, còn rất nhiều những bài thơ tình về tuổi học sinh và thời áo trắng hay và lãng mạn trong kho thơ của Minh Nhật nữa đấy, hãy tự mình khám phá nhiều hơn!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm chuyên mục: Thơ Tình Buồn hoặc Những Chùm Thơ Hay Nhất và Thơ Tình Lãng Mạn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây