Thơ Khói Thuốc – Chùm Thơ Về Làn Khói Thuốc Buồn & Đầy Tâm Trạng

0
95

Mồi lên điếu thuốc, bởi hôm qua ai đó đã bỏ màn đêm trong bản giao hưởng cô đơn nên hôm nay tôi lại được dịp dậy sớm để đón cái lạnh sắt se cuối cùng của tháng 12 buồn bã. Ngày mới đón tôi bằng những cơn gió lạnh lùng, căm căm rét. Tôi ngồi đây, bên ly cà phê với những bâng khuâng chờ đợi con nắng sang mùa… (Khắc khoải vào giêng)

Sau bài thơ tình về đêm và làn khói thuốc cô đơn cùng những áng thơ tình buồn về đêm không ngủ, hôm nay tôi sẽ gửi đến một chùm thơ mới gồm những bài thơ tình có lời khói thuốc mới viết, và tiếp theo sẽ là những bài thơ hay về điếu thuốc lá sưu tầm, tôi sẽ gửi đến sau. Khói thuốc thì ai cũng biết, rằng nó độc hại, rằng nó không tốt cho sức khỏe và rất nhiều điều xấu nữa, đúng vậy, nhưng rất ít người hiểu được, rằng khi một thằng đàn ông tâm tình với khói thuốc thì trong lòng họ đang như thế nào. Một gã đàn ông, có những thứ khói thuốc chưa kịp giết họ thì nó đã giết chết họ từ bên trong rồi. Thôi, mời các bạn cùng xem qua những hồn thơ tình khói thuốc sau đây, hi vọng các bạn sẽ thích, chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những áng thơ tình hay, tâm trạng về khói thuốc!

1, Đợt Rét Cuối Mùa

Cơn gió khẽ ru hồn đông tê buốt
Khói thuốc buông rét lạnh một nụ đài
Tình yêu về lạc lõng giữa hoang khai
Ta nghe tiếng: Đông ơi! Mùa gió cuối

Em bên ai giữa đêm sao rong ruổi?
Tay trong tay mà sương ướt bờ vai
Mái tóc xanh lấm tấm cánh nguyệt dài
Nhớ hay quên một mùa đông thuở trước?

Sao phố cũ bỗng tiêu điều, phố hỡi?
Nhớ dáng ta như năm trước đợi người
Hay nhớ về ta với nụ cười tươi?
Mà đau đớn giữa mùa đông quạnh vắng

Ta đấy thôi! Nhưng tâm tư trầm lặng
Em kia thôi! Chỉ khác một khoảng trời
Gió cuối mùa rét lạnh nỗi đơn côi
Xơ xác quá! Hồn thơ đêm sương giá…
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Khói Thuốc Đợi Chờ

Khói thuốc vây vòng nỗi nhớ nhung
Cà pê giọt đắng tỏa hương nồng
Hồn ai thơ thẩn bay lơ lửng?
Tâm trí suy tư mãi phập phồng
Khắc khoải đêm dài sau trống vắng
Ngần ngơ ngày tháng một mình trông
Người ơi sao nỡ đành quên lãng
Bỏ lại tình tôi vẫn thủy chung?
(Hoang Nghi)

3, Lặng Yên

Tôi ngồi lặng yên bên chiều vắng
Lắng nghe đêm rớt nặng lòng đêm
Khói thuốc ưu sầu rơi rất lặng
Tiếng ai than thở ghé qua thềm

Tôi đi trên lối ngày xưa ấy
Ơ hay sao lá cứ rơi đầy
Thu giữa hạ vàng thu sống dậy
Ngỡ ngàng bóng dáng cuộc tình say

Em tìm nỗi nhớ của chiều nay
Tôi giấu tận sâu đáy tim gầy
Em về dưới bóng chiều trở gió
Tôi ngẩn ngơ nhìn trong mắt mây…
(Huỳnh Minh Nhật)

4, Đêm Khói Cay

Khói thuốc thơm dĩ vãng
Rượu nồng đượm hương tình
Nhân ảnh về chếnh choáng
Rót tràn… đêm lưu linh

Sa lầy vào nỗi nhớ
Không ngăn được cơn si
Trái tim dan díu nợ
Nợ một người vội đi

Trót tiêu hoang ngày cũ
Để giận hờn cho nhau
Những yêu thương ấp ủ
Buồn chưa kịp nhắn trao

Mùa đông dài thất lạc
Ta chìm trong miên man
Mùa bão giông tan tác
Cuộc tình trôi ngút ngàn

Khói thuốc từ môi ngoan
Phả trắng đêm ly biệt
Dấu chấm hỏi đa đoan
Lửng lơ trong nuối tiếc

Khói thuốc cay mắt biếc
Nhạt nhoè góc phố khuya…
(Hoa Thủy Vu)

5, Tàn Đêm

Tim ta đã giá tự bao giờ?
Từ thuở thu chiều tím mộng mơ?
Hay buổi hoàng hôn trời lạnh ngắt
Khói thuốc phất phơ bạc ngõ chờ…

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?
Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâu
Gió trốn đằng sau nhành hoa trắng
Trăng nấp làn mây giấu nỗi sầu

Em giận mùa thu lá rơi chăng?
Hay dỗi hoàng hôn mây tím giăng?
Để mùa đông đến cô đơn quá
Vắng cả màn đêm, ánh nguyệt tà

Ta ngồi ngơ ngẩn dưới cây già
Mắt buồn đẫm lệ tựa mưa tuôn
Trách tình duyên thế ưa ly biệt
Tàn đêm quanh quẩn với nỗi buồn…
(Huỳnh Minh Nhật)

6, Giọt Đắng Tương Tư – Nỗi Nhớ Đầy

Ghé quán bên đường ngồi một góc
nghe giọt cà phê gõ điệu buồn
thả nỗi niềm riêng theo khói thuốc
thổi những vòng quay điệu vấn vương

Quậy chút đường thêm cho đỡ đắng
khua muỗng thật đều nhịp cô đơn
nỗi nhớ trong tim còn trĩu nặng
uống một ngụm đầy lại đắng hơn

Thời gian vẫn chảy theo từng giọt
(đen lắm cuộc đời – đôi mắt em)
cứ đuổi theo nhau như đùa cợt
bỏ lại tôi cùng chiếc ghế quen

Giữa ánh đèn khuya ngồi soi bóng
khói thuốc pha cùng chút đắng cay
cà phê rơi xuống vùng tĩnh lặng
giọt đắng tương tư – nỗi nhớ đầy…
(Vọng Âm)

7, Bão Giông

Chiều trở gió, màu hoàng hôn rạn vỡ
Sao tôi nghe nắng rót mật trên đầu?
Trời giông tố rối bời đôi lọn tóc
Ước lệ tràn nhưng lệ lại luồn sâu

Những ân tình gió hỡi cuốn về đâu
Thơ rơi hoang trên khói thuốc buồn rầu
Chiều lặng lẽ vuốt bàn tay năm ngón
Buổi nắng về ai biết có còn nhau?

Trời cuồng nộ yên bình xa lạ quá
Ai nhớ – quên – quên – nhớ một ai rồi?
Tình nổi gió đẩy đưa đời xuôi ngược
Biệt ly rồi có nhớ cũng đành thôi!

Mưa ướt mềm hoen mi mắt xa xôi
Lối đi xưa rêu mốc phủ chân đồi
Tình gục chết chắc trời xanh? Có lẽ!
Gió đan tình, giông bão ở trên môi…
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Bài Cát Ngọc 26

Trong hư ảo – tiếng em cười
Đời thêm một tuổi mấy mươi năm tình
Thắp lên ngọn nến riêng mình
Quán đêm khói thuốc lung linh mộng sầu

Hình như tóc đã điểm màu
Cô đơn em đã về đâu giữa đời
Xa xôi rồi những ngọt mời
Còn chăng những giọt sầu rơi não nề

Đêm hoang vu – bóng ai về
Tìm nhau trong những cơn mê thuở nào
Cho nhau ngày tháng ngọt ngào
Hồn bâng khuâng giấc chiêm bao chập chùng…
(Khiếu Long)

9, Đêm Không Ngủ

Phố về đêm không gian buồn vắng lặng
Văng vẳng đây trăm nỗi nhớ xa nguồn
Em đã ngủ mộng chờ trên tóc rối
Hay nặng lòng thao thức giữa trùng dương?

Trăng mệt rồi quỳ gối ướt hơi sương
Ai nhớ ai quanh quẩn ngã ba đường
Nghe tiếng phố: thanh âm thôi vồn vã
Đêm lặng lờ… lòng phố vẫn xôn xao!

Khuya ngủ rồi và anh đây không ngủ
Sương ngưng rơi nhưng khói thuốc giăng đầy
Nhớ nhung nào nhuộm tím những loài mây
Giữa đêm tối, vỡ òa, đây: thương nhớ!

Tối thăm thẳm dấu nỗi niềm trăn trở
Làm sao quên một cái nắm tay đầu?
Thơ viết hoài viết mãi chẳng thành câu
Sao quên được xót xa đầy thân đợi

Ôi dư tình còn đọng giữa ngàn khơi!

Thôi xa rồi một thuở đón đưa nhau…
Bình yên chăng trong những giấc nhiệm màu?
Anh không biết vì đêm sâu thức trắng
Đêm dậy rồi, phố đã ngủ bao lâu?
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Bâng Quơ

Đêm khuya tĩnh lặng biết về đâu
Giọt đắng cà phê rót cạn sầu
Khói thuốc ngập tràn giăng nỗi nhớ
Tôi ngồi thao thức với đêm thâu

Một mình rảo phố chờ ngày sang
Cơn gió đêm khuya lạnh ngỡ ngàng
Phố vắng thưa người, nhiều hẻm nhỏ
Tôi về mỗi góc, vắng… thênh thang!
(Toàn Tizy)

11, Tìm Giữa Hồn Thu

Thu ghé đến ươm vàng vàng phố
Huế đêm gầy nguyệt lạnh phơi phơi
Ta lê gót cố đô sương khói
Rót trăng gầy ngồi uống chơi chơi

Phố cất tiếng tang tình mây xám
Thu u hoài gợn bóng heo may
Hương tóc cũ chừ xa dặm dặm
Đã phong rêu giăng kín nơi này

Ta biết tìm nơi đâu để nhớ
Dáng ai chờ lỗi hẹn chiều mưa?
Ôi ta hét tên ai trong gió
Tiễn xanh xao vội vã chuyển mùa

Trăng chênh chếch soi bóng bên cầu
Như kiếm tìm đáy mắt sâu sâu
Tiếng thở dài tự tôn đâu nhỉ?
Tóc lần phai sắp bạc mái đầu

Mồi điếu thuốc tìm em trong khói
Em có về đón Huế thu nay?
Thu ghé đến ươm vàng vàng phố
Cho ta buồn uống nguyệt mềm say!
(Huỳnh Minh Nhật)

12, Đêm Lạnh Lẽo

Đêm lạnh lẽo khói giăng mờ đỉnh núi
Chỉ còn đây mây xám giữa lưng trời
Tôi góp nhặt những tơ tình hoang dại
Gởi về em một nửa của lòng tôi

Rồi có lẽ lời thơ tràn mộng mị
Tim ngang tàn xé nát tiếng yêu đau
Đôi chân bước bờ môi nồng thi vị
Gởi về em một nửa vết hằn sâu

Ai tìm ai hạt nắng buổi ban đầu
Duyên tan vỡ vỡ tan tình vay trả
Bước qua nhau ánh mắt nhìn xa lạ
Ta thuộc về hoài niệm của đời xưa

Trăng trốn rồi và đêm sẽ là mưa
Tay áo cũ bạc màu hương tình khóc
Đôi chân bước ướt màn khuya nhằn nhọc
Đêm mặn nồng sáng rạng cõi hồn yêu
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Mưa Giết Một Mùa Trăng

Mưa thế này đêm đến biết còn trăng?
Hay sương khói bủa giăng đầy lối phố
Những gốc cây sẽ nhuốm màu lá đổ
Tim hao gầy bão tố, máu tình rơi?

Mưa cho sầu nằm bệnh khóc tình đau
Duyên yêu xưa vương vấn níu chân sầu
Ngã ba đường hắt hiu hình bóng lạ
Tự buổi nào ta đã lạnh lùng nhau?

Ha! Tim đau đớn lòng ta vui quá!
Mưa thênh thang hồn ứa lệ đong đầy
Đây con đường in bóng nước chân mây
Mưa bất tận trải dài trong khóe mắt

Tình trỗi dậy từng cơn bong vết cắt
Thôi rồi đây trăng chết giấc mơ trưa
Người gỡ hết tình xưa, ta trói chặt
Phương trời nào người quên hết hay chưa?

Ôi trong lòng, ngoài phố, ở đâu mưa?
Uớt cõi lòng mà hanh khô vạt áo
Chân ta bước u mê về hư tạo
Mưa thế này, chắc chết một mùa trăng…
(Huỳnh Minh Nhật)

14, Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi
Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?
Heo hút lưng trời mây lặng lẽ
Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?
Nửa tình tha thiết nửa đổi thay
Một nửa hạ tàn trên hè phố
Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá
Sầu vẫn gợi sầu ta với ta
Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh
Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai
Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài
Miên man đợt gió lùa vai áo
Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?
(Huỳnh Minh Nhật)

15, Mây Chiều

Áng mây hồng cuối trời xa ấy
Cuối chiều rồi sao vẫn rong chơi
Nắng đã khuất lưng đồi rồi đấy
Ở nơi này mưa bắt đầu rơi

Làn mây khóc hoàng hôn lất phất
Rất nhẹ nhàng chợt hóa biển dâu
Ta mơ mộng hồn ai ngây ngất
Rất nặng lòng, tan biến về đâu?

Hoàng hôn tím, trời mưa ướt áo
Mây u sầu mây khóc vì ai?
Khói thuốc rớt màn đêm mờ ảo
Ta điên cuồng một nửa trăng phai
(Huỳnh Minh Nhật)

Vừa rồi là những bài thơ tình buồn về khói thuốc, thơ về điếu thuốc lá cô đơn và đầy tâm trạng mà tôi gửi đến các bạn với mong muốn nó sẽ giải tỏa phần nào tâm sự trong lòng của riêng mỗi người. Đây là những bài thơ khói thuốc dành cho những người hút thuốc, và ai tâm trạng thì đọc vậy thôi chứ đừng đâm đầu vào hút thuốc đấy nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Chùm Thơ Hay  và Thơ Đêm cùng Thơ Khói Thuốc

 

Rate this post

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây