Thơ Tình Mây – Những Bài Thơ Mây Buồn Gió Nhớ Hay & Lãng Mạn

0
53

Chiều nay, một ngày tháng tám hoang lạnh, đơn côi, thu ngập ngừng chưa muốn sang đây bởi những tia nắng còn mãi rong chơi phương trời đâu đó. Tháng tám nơi kẻ đợi chờ không có mỏng mảnh mây trôi, không có heo may nhẹ nhàng bảng lảng len vào vạt áo. Tháng tám nơi kẻ đứng chờ chỉ có xác hạ hoang tàn, có những loài gió lạnh lùng se buốt vần thơ của khúc giao mùa lặng lẽ. Tháng tám của kẻ đợi chờ… một chiếc lá tàn tựa như tiếng khóc mùa thu! (Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

Gửi đến các bạn vài bài thơ tình về những làn mây trời hay và lãng mạn, mây là điều có lẽ quá quen thuộc, thế nhưng mây giữa mùa hạ và những làn mây đen của mùa đông, mây hồng của hoàng hôn hay những áng mây trắng mùa thu chúng đều mang về những cảm xúc khác nhau trong tim của mỗi người. Mời các bạn cùng xem qua những bài thơ tình về mây lãng mạn và buồn bã sau đây, chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những áng thơ tình mây trắng!

1, Mây Chiều

Áng mây hồng cuối trời xa ấy
Cuối chiều rồi sao vẫn rong chơi
Nắng đã khuất lưng đồi rồi đấy
Ở nơi này mưa bắt đầu rơi

Làn mây khóc hoàng hôn lất phất
Rất nhẹ nhàng chợt hóa biển dâu
Ta mơ mộng hồn ai ngây ngất
Rất nặng lòng, tan biến về đâu?

Hoàng hôn tím, trời mưa ướt áo
Mây u sầu mây khóc vì ai?
Khói thuốc rớt màn đêm mờ ảo
Ta điên cuồng một nửa trăng phai
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Chuyện Tình Mây Và Gió

Có một ngày gió kể em nghe
Về chuyện tình của mây và gió
Họ quen nhau một chiều thu nọ
Khi đất trời từ hạ chuyển mùa sang

Rồi từ đó mây gió lang thang
Qua khắp nơi, triền sông, triền núi
Qua con đê, bãi bồi ngóng đợi
Khắp chân trời, cứ thế họ hiên ngang

Rồi một ngày, khi biết mây sắp tan
Gió thảng thốt nhìn mây nghĩ ngợi
Mây dịu dàng “anh ơi, anh hãy đợi!”
Chờ em về tưới mát ngọn đồi xanh

Rồi mùa xuân hoa lá lên nhanh
Vạn vật sinh sôi, đâm chồi nảy lộc
Em sẽ về cùng anh trong giấc mộng
Đêm xuân tình thao thức trọn năm canh.
(Ly Thảo)

3, Chờ Cánh Thiên Di

Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh
Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả
Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ
Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà

Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng
Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi
Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc
Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di

Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu
Bóng chiều loang in sương khói mịt mù
Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác
Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung

Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây
Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy
Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ
Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay…
(Huỳnh Minh Nhật)

4, Bờ Mây

Bờ mây trắng dựng cuối trời bóng dáng
Của ban sơ hoài vọng giữa nhân gian
Lòng vạn vật mơ màng chiều qua sáng
Em về nhanh cho mây trắng buông màn

Nhịp chân bước bên vườn hoa ẻo lả
Hồng hé môi là nụ của xuân xanh
Hồn ngơ ngác thương ngừa trong tấc dạ
Em đi đâu? ta đứng đợi không đành

Còn hay mất? ngày sau ta sẽ lại
Em sẽ về giữa mùa nước phơi trăng
Oanh yến múa cho trời xuân xanh mãi
Và yêu thương lên tiếng bảo nhau rằng.
(Bùi Giáng)

5, Dáng Đông!

Độ cuối tháng trời như không nắng nữa
Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!?
Em quên mất nụ cười em là nắng
Hay vô tình cứ thế đến rồi đi?

Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối
Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng
Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt
Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang

Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ
Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu
Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá?
Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu?

Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc
Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng
Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận
Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông…
(Huỳnh Minh Nhật)

6, Dấu Tình Thơ…

Ai đi gió thổi trên ghềnh
Buổi hôm nay đã chênh vênh dấu người
Trời xanh mây trắng chơi vơi
Biết đâu nguồn cội nối lời yêu thương

Đá vàng ghi khắc tỏ tường
Tình chân từng phút dặm trường nhân gian
Hỏi trong sâu thẳm ngút ngàn
Tiếng lòng rung động ngân vang thiên hà

Từ trong thân phận phong ba
Hồn ai đậm nét mặn mà rong rêu
Nhạc đời đi giữa hoang liêu
Chín lòng tìm lại bao điều vấn vương

Thuở xưa in bóng tà dương
Soi trong nửa kiếp hoang đường tha lương
Vòng tay buông lỏng diệu thường
Gởi nơi bờ gió thiên đường lòng ai…
(Mây Trắng)

7, Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm
Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?
Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa
Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Mây Trắng

Cho nhau mấy độ tuổi hồng
Ngày xưa cánh phượng có còn không em
Lung linh màu nắng bên thềm
Mở trang lưu bút tìm tên một người

Pha lê với những nụ cười
Ngang qua cửa lớp bồi hồi làm sao
Tay ôm mộng ngủ chiêm bao
Vờ thôi chứ biết nỗi sầu là chi

Sân trường hoa nắng li ti
Áo em lụa mỏng bài thi cuối cùng
Bàn chân có chút ngại ngùng
Bài thơ tình ấy chưa từng trao tay

Nắng chiều gió thổi mây bay
Phượng hồng từng cánh trang đài dáng xưa
Hạ buồn chợt nắng chợt mưa
Đã thương sao lại còn chưa thầm thì

Còn không em tuổi mùa thi
Cho tôi trở lại tiếc gì thời gian
Cho nhau lưu bút đôi hàng
Tiếng ve nức nở nghe càng thêm thương
(Lưu Vĩnh Hạ)

9, Tháng 9 Nào Em Đến?

Tháng chín nào em đến ngày mai?
Mùa thu mới, bờ vai ấm áp
Tuổi đôi mươi tròn đôi câu hát
Bụi tình đầu phai nhạt trên môi

Tháng chín nào ở lại cùng tôi?
Trong những chiều hoàng hôn gió vỡ
Ai, ai đấy? Tôi không còn nhớ!
Khoảng thu buồn nghiêng dệt vầng mây

Tháng chín nào còn lại nơi đây
Giữa khoảng “tôi”, đôi đầu tình ái
Tháng chín nào đã trôi xa ngái
Tháng chín nào em đến ngày mai?
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Lửa Đêm Trăng

Đêm rét buốt người qua không mấy bóng
Trăng im mờ rũ rượi khóc hồn mây
Khói thuốc đâu xấu hổ rớt rơi đầy
Đêm đông giá đường quen không dáng áo

Gió lơ lửng cuối đồi không thổi nữa
Tiếng gà khuya xao xác gọi mặt trời
Ta lặng lẽ đứng đầu trăng hút điếu
Đám dã quỳ chìm đắm giữa chơi vơi

Trong khi ấy dường như mây nhớ nắng
Lũ cú mèo nháo nhác vọng đêm sâu
Bốn bàn chân khua bước chung một nhịp
Gái trai nào đôi kẻ phải lòng nhau?

Bóng nhân tình tựa đầu bên vách cũ
Sương lẳng lơ tàn lụi trước hơi nồng
Cây tạo hóa căng tròn đôi vú mộng
Trăng cũng hờn tiếng nấc giữa mùa đông…
(Huỳnh Minh Nhật)

11, Mây Trắng

Mây trắng chiều nao ghé chốn này
Tháng năm tháng sáu gió heo may
Mỗi chiều anh ngắm mây như ngủ
Êm ả chiều trôi thương lắm thay

Tháng sáu năm nao nét diễm tình
Em về góp nhặt cánh thơ xinh
Đóng thành tập nhỏ trao tay tặng
Kỷ niệm tình thơ của chúng mình

Tháng bảy nồng oi, khốn khổ lòng
Mây trôi, trăng lặn, kiếp long đong
Lòng anh day dứt đau thương lắm
Nỗi nhớ điên cuồng như bão giông

Mây trắng về đâu, tháng Sáu ơi
Mùa vui năm cũ vụt xa rồi
Còn đây góp lại trời mong nhớ
Kỷ niệm… thương yêu của một đời
(Nguyên Đỗ)

12, Tự Tình Tháng 10!

Tháng mười đến nhẹ nhàng gõ cửa
Kéo về đây những đợt mưa chiều
Thu phố vắng cô đơn mấy độ?
Để ân tình hóa vết phong rêu

Khói thuốc trắng lạnh lùng im vắng
Phố bây chừ không bóng mây bay
Bởi trời đất khoác khăn choàng xám
Đông tạ tàn mới rụng chiều nay

Tháng mười đến, không lời mừng gọi
Bản nhạc nào khuấy động hoang vu?
Những loài chim bay đi tìm nắng
Ta đứng đây nuốt cả sa mù

Đông nơi này rét gầy vai áo
Phố ước ao lọn gió nhu mì
Người thương hỡi nhớ nhung mấy độ?
Để bây chừ lạc khúc tình si

Mai thức dậy, trời xanh nắng đổ
Chắc tim ta vẫn nặng u hoài
Ai đem cả mùa đông xuống phố?
Chia cho đời chút lạnh tàn phai!
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Mây Gió Vô Tình!

Nhìn áng mây trôi dưới nắng chiều
Vài cơn gió nhẹ thoảng hiu hiu
Mây đang bay tận về đâu nhỉ ?
Cho gởi chút lòng đến em yêu.

Mây vẫn hững hờ mây cứ bay
Để ta lòng nặng mối u hoài
Sao mây chẵng chịu dừng đôi phút
Ta gởi đôi lời thương nhớ ai.

Từng đợt gió chiều cứ lướt qua
Cũng chẵng dừng chân để cho ta
Trao thương, gởi nhớ về bên ấy
Mây gió vô tình, xa bay xa !

Mây, gió hỏi rằng có biết không ?
Nhớ thương ta nặng ở trong lòng
Nên muốn nhờ người ngang chốn ấy
Bảo rằng ta mãi đợi chờ mong.

Ta có người yêu tóc xõa dài
Mắt buồn rười rượi nét liêu trai
Bờ môi đỏ mọng màu nho chín
Vóc liễu thước tha dáng trang đài.

Mây, gió vô tình đối với ta
Thôi thì đành đợi ánh trăng ngà
Nguyệt ơi ! giùm nhé trao lời nhắn
Rằng có một người đang nhớ thương !
(Phuongtim)

14, Biệt Ly…

Nhìn mùa thu buồn bã ra đi
Ta chợt thấy lòng đầy nuối tiếc
Mây và gió nói lời ly biệt
Lá xác xơ cũng vẫy tay chào

Ngày trở về bóng nắng lao xao
Vương hơi bấc khí trời lành lạnh
Cả không gian tím màu hiu quạnh
Giọt sương mơ lấp lánh dỗi hờn

Ta một mình cùng nỗi cô đơn
Chiếc áo mỏng thêm phần lạnh giá
Chân giẫm nhẹ ướt mềm cỏ lá
Rồi không dưng nước mắt nhạt nhòa
(Đỗ Mỹ Loan)

15, Giấc Mơ Cùng Mây Trắng

Chiều nay mây trắng còn bay?
chiều nay cơn gió về say mộng thường
cùng đi cho trọn con đường
cơ hồ… bao nỗi tơ vương níu hoài

Lòng chiều thổn thức mùa phai
thương mây trắng mộng mơ ngoài hiên trăng
ơ kìa, gió mãi bâng khuâng
mơ… chiều – mây trắng… vui đùa cùng nhau.
(Ngưng Thu)

Đó là vài bài thơ tình về mây hay mà tôi gửi đến các bạn, hi vọng các bạn sẽ thích và yêu mến những áng thơ tình về mây này. Còn rất nhiều những bài thơ tình về mây buồn cũng như những chùm thơ về mây lãng mạn khác trong các chuyên mục thơ của blog, hãy tự mình khám phá thêm những áng thơ tình về mây hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Chùm Thơ Hay cùng Những Bài Thơ Tình Lãng Mạn

Rate this post

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây