Tuyển Tập Thơ Tình Mùa Thu Một Mình, Buồn Bã & Tâm Trạng Nhất

0
53

Chỉ vài tháng chín nữa thôi, rồi khi thu lại ghé đây với một tháng chín dịu vàng, rộn tiếng chim ca. Có một câu chuyện sẽ không bao giờ còn ai nhắc tới, khi ấy, mỗi người đều đang vui với cuộc sống riêng mình. Người không còn nói với ta người buồn, ta không còn ngồi nghe những nỗi niềm riêng chưa bao giờ kể… Rồi mai đây, với một người xa lạ, họ sẽ giữ câu chuyện ấy như một bí mật về tình trăng mười tám, hoặc, có thể họ sẽ kể cho nhau nghe như một chuyện tình vỡ lỡ trong quá khứ chẳng còn chút gì đọng lại trên môi… (Trích: Những bóng người lang thang)

Mùa thu có lẽ là mùa buồn nhất trong năm, nhưng dường như không phải vỗn dĩ mùa thu đã buồn, mà bởi lẽ mùa thu luôn có một điều gì đó khơi gợi lên những nỗi buồn từ trong sâu thẳm của mỗi chúng ta. Hôm nay, để cảm nhận được nhiều hơn những gì mà mùa thu ban tặng, mời các bạn cùng xem qua chùm thơ mùa thu lãng mạn gồm những áng thơ tình mùa thu buồn bã, cô đơn và tâm trạng nhất mà tôi đã viết gần đây. Hy vọng rằng các bạn cùng sẽ thích những áng thơ tình mùa thu đầy cảm xúc này. Chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

1, Thu Chết

Chiều nay thu chết phải không em?
Hoàng hôn không nắng – lá rơi thềm
Hoa trắng tiễn đưa người viễn xứ
Lòng tôi nức nở hạt lệ dư

Thu chết rồi em, hết rồi em
Hồn thu theo gió khuất sau đồi
Ngõ xưa hoang vắng mây giăng lối
Hiên phòng lạc lõng nỗi niềm tôi

Chiều nay tôi khóc nỗi phân ly
Một đống tro tàn tiễn người đi
Đốt những dòng thư, câu tình tự
Đốt bóng hình em, bóng hình thu…
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Như Đã Vào Thu

Hôm nay trở tiết nắng ươm hồng
Em nghe mùa hạ nói chi không?
Có thấy chiều xanh xơ xác lá
Và có ngập ngừng, có nhớ mong?

Nơi đâu nắng đẹp ở cuối trời
Chốn này thơ thẩn lá thu rơi
Kỷ niệm bay theo cùng với gió
Yêu người, tôi chỉ nhớ thương thôi!

Có nắng hạ tràn trên lối phố
Mùa chừng thắm lại khoảng đời yêu
Nhưng người năm ấy… không hẹn trước,
Đã giết hồn tôi với những chiều

Hôm nay trở tiết nắng ươm hồng
Cho lòng tôi rộng mấy mênh mông
Khói thuốc bâng khuâng tà áo mỏng
Thơ nhẹ buông lời trong mắt trong

Đất trời chiều nay sầu chi lạ?
Để gã say thu đứng nghẹn ngào:
– Vờ như chẳng thấy tim đau nhói
Thất tình, làm bộ hát nghêu ngao…
(Huỳnh Minh Nhật)

3, Tiễn Thu

Thu ơi! Ngày cuối đã sang mùa
Em có buồn không buổi tiễn đưa
Ta tiếc nàng Đông qua sớm quá
Lá vàng xào xạc nắng lưa thưa

Sông xưa đò cũ có còn đâu
Kỷ niệm tàn phai với nỗi sầu
Em níu thời gian thêm chút nữa
Để ta nhẹ lướt bước qua cầu

Ta chờ ai mãi tận mùa sau
Chiếc áo len đan chắc ngả màu
Ngày ấy ra sao ai biết được
Vô thường không hẹn trước ta đâu

Đông về lạnh lẽo lắm thu ơi
Mờ mịt Sương giăng giá buốt trời
Người ấy năm canh sầu lặng lẽ
Làm sao ta ủ ấm tim người
(Hoàng Mai)

4, Tình Thu

Đêm sa vào mắt những hàng ngâu
Khói thuốc ta bay hồn buồn rầu
Ai khát tình thu trong xác hạ,
Để lá vàng rơi một khối sầu?

Đây một mùa thu đã hiện hình
Giữa đời lang bạt bước phiêu linh
Người về viễn phố, sầu không lại
Có thấy hồn vương một mối tình?

Ta biết mùa thu vốn rất buồn
Nhưng vì đâu đó hãy còn thương
Nghĩa là mỗi khi lòng nhung nhớ,
Thu lại rơi đầy mộng phấn hương

Ta nện gót gầy trên hè phố
Sau bao năm tháng đời lữ hành…
– Nơi ấy, vàng thu lên mấy độ
Hay còn tan tác một màu xanh?!
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Mùa Thu Cuối

Em có lùa cơn gió buổi chiều nay?
Để gió về trên lối cũ nhớ ai
Man mác buồn nép mình bên cánh liễu
Gió hờn em nhưng gió nhớ em nhiều

Em có đùa chiếc lá cuối thu không?
Sao thu khóc lìa xa mối duyên hồng
Lá rơi đi: “Đánh thức mùa thu dậy”
Sao ngủ quên để đông bước qua thềm

Cuộc tình mình còn mơ ước gì thêm?
Hoàng hôn xuống ngả màu hiu hắt nắng
Khúc tình ca gợi nỗi buồn lẳng lặng
Còn lại gì? Nặng trĩu hạt tâm tư

Và anh say, say mùi hương cuối thu
Em vui không khi hay mùa thu cuối?
Dừng lại thôi: Mảnh hồn hoài rong ruổi
Em có say như anh buổi chiều nay?
(Huỳnh Minh Nhật)

6, Tháng 9 Nào Em Đến?

Tháng chín nào em đến ngày mai?
Mùa thu mới, bờ vai ấm áp
Tuổi đôi mươi tròn đôi câu hát
Bụi tình đầu phai nhạt trên môi

Tháng chín nào ở lại cùng tôi?
Trong những chiều hoàng hôn gió vỡ
Ai, ai đấy? Tôi không còn nhớ!
Khoảng thu buồn nghiêng dệt vầng mây

Tháng chín nào còn lại nơi đây
Giữa khoảng “tôi”, đôi đầu tình ái
Tháng chín nào đã trôi xa ngái
Tháng chín nào em đến ngày mai?
(Huỳnh Minh Nhật)

7, Đợi Em

Tôi đợi em khi nắng đã ngả chiều
Lá vàng rơi bên ngõ vắng đìu hiu
Chân cứ bước, niềm cô đơn theo gót
Nặng tâm tư vì nỗi nhớ dâng nhiều

Tôi đợi em trong những tối cô liêu
Áng thơ buồn nghiêng thương nhớ bao nhiêu?
Vầng nguyệt muộn rẽ mây soi tâm sự
Khói thuốc bay vẽ một dáng yêu kiều

Tôi đợi em, chờ em ngày thu tới
Ngõ hồn chờ vẫn vời vợi còn xa
Thu đến rồi nhìn lại hạ cũng qua
Rồi thu nữa, rồi một mùa thu nữa
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Quên Trong Mơ

Không tôi ơi, mộng một thời đã qua
Kể từ mai ta sẽ là người lạ
Ngừng khóc
Mắt thẫm buồn nhằn nhọc chiều thu
Môi tím rịm dưới sương mù ngày muộn

Kệ mưa tuôn, con tim hoài rong ruổi
Kệ tâm hồn đeo đuổi bóng hình xa
Chân rũ mỏi dưới bóng ánh trăng tà
Nỗi nhớ bao la, tim ta nhỏ bé
Bỏ hết đi cho nhẹ nỗi đau lòng

Lá rơi ngang khung cửa sổ hiên phòng
Trong cơn mộng ta bàng hoàng tỉnh giấc
Nụ cười hòa trong tiếc nấc đêm thâu
Ta mơ sao? Ta mơ giấc mơ sầu
Ta muốn quên tận trong mơ sâu thẳm
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Nghập Ngừng Chi?

Sao ta cứ mãi hững hờ nhau?
Để áo yêu thương nhạt mất màu
Anh biết tình đầu còn nồng cháy
Nhưng chân em đã lạc về đâu?

Ta còn chờ đợi một điều gì?
Thu lại đến rồi đợi làm chi?
Đời có bao lâu người yêu nhỉ
Cứ ngập ngừng chi phí xuân thì!

Mặc kệ ta cứ yêu đi thôi
Để trời còn nắng lẫn mây trôi
Để đêm mây gió không còn lạnh
Ta đã yêu chưa? Đã yêu rồi…
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Dại Khờ

Lại một tối ta ngồi ôm đêm vắng
Khói trên môi, xuân rụng dưới hàng cau
Sương bạc trắng bốn bề giăng giăng lạnh
Ánh trăng gầy khuất biệt mái hiên sau

Phố ngủ rồi sao người còn thao thức?
Nhớ thương ai hồi ức trải canh dài
Gió quạnh quẽ ru sầu lên mắt mỏi
Chắc mơ thầm hơi ấm nửa vòng tay

Con đường cũ xuân về không kẻ nhớ
Góc quán quen thôi nhé những hôm chờ
Và vĩnh biệt tháng ngày ta đã mộng
Dẫu chưa tròn ước hẹn một niềm mơ

Tình xa ngái người đi không trở lại
Bốn mùa thu vàng võ lá một chiều
Ta gục đổ dưới phiến hồn hoang hoải
Vẫn dại khờ nhớ mãi thuở vào yêu…
(Huỳnh Minh Nhật)

11, Điên

Trời mưa lạnh quá rét bờ vai
Thu đến thu đi mộng thời dài
Ta còn trông ngóng, chờ ai đó?
Uớt áo ta rồi, ai đâu hay!

Lá rơi úa đỏ một khoảng trời
Lối nhỏ thu về rách tả tơi
Chân mỏi ngõ buồn lòng hoang vắng
Hồn chết lặng rồi, nghe tim rơi

Ta làm sao vậy ơi ta ơi?
Môi mắt khô thâm tóc rối bời
Ai đã bước đi, ai còn đợi?
Ai đã điên rồi, ai ra khơi?
(Huỳnh Minh Nhật)

12, Nhìn Anh Qua Con Tim

Em!
Đừng nhìn anh qua đôi mắt thu mưa
Đôi mắt đẫm buồn ngày xa nhau mãi
Thời gian trôi qua có thể nào trở lại?
Trái tim bồi hồi mà ánh mắt hư vô

Dòng lệ dài ngày ấy chắc đã khô
Nhưng trong tim vẫn bóng hình xưa cũ
Biết bao đêm rồi anh không đầy giấc ngủ
Sợ em về trong giấc mộng đau thương!

Những chiều vàng nắng rơi hạt vấn vương
Gió gọi tên em đong đầy nỗi nhớ
Khói thuốc buồn chứa nỗi niềm trăn trở
Cô đơn một mình ôm ấp đắng cay!

Em!

Hãy nhìn anh qua con tim đằm thắm
Vẫn chờ em dẫu sương gió bao năm
Hãy nhìn anh qua nụ cười sâu thẳm
Rồi nói anh nghe – nói vẫn yêu anh…
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Thu Không Anh

Anh đi rồi để thu vàng nỗi nhớ
Mỗi chiều qua trăn trở trái tim côi
Lòng nhớ thương dù anh đã xa rồi
Ngẩn ngơ nhìn áng mây trôi tím biếc

Thu đưa anh về phương xa biền biệt
Gót son chờ mỏi mệt biết không anh?
Chiều dần buông phố cũ cũng vắng tanh
Màn đêm xuống sương lạnh lòng thiếu nữ

Trang nhật ký ướt nhòa câu tình tự
Nét bút nghiêng chờ đợi những hư không
Gió thu qua se lạnh cặp má hồng
Tay bỗng run rồi trông chờ nắng đến!
(Huỳnh Minh Nhật)

14, Thu Trong Anh

Thu đến rồi em, thu đi chưa?
Độ lá úa rơi cuối mùa mưa
Gót nhỏ quay đi lòng ai vỡ
Để phố bơ vơ rụng thu buồn

Thu đến rồi đi đến rồi đi
Để lại u sầu ướt bờ mi
Ánh mắt ai rơi chiều thu tím
Rồi bỗng khuất xa để ai tìm?

Khói thuốc hư mờ tựa chân mây
Tình đã xa rồi ai vẫn đây?
Lắng nghe tiếng khóc chiều tắt nắng
Mãi ngóng mãi trông nặng nỗi lòng
(Huỳnh Minh Nhật)

15, Say Cô Gái Huế

Lá rơi tháng tám thôi mà em
Áo tím lệ nhòa ngẩn ngơ xem
Em sợ mưa rơi dòng Hương ướt
Hay sợ mùa thu lá rơi thềm? 

Sao đứng bên cầu mùa gió lộng
Đợi ai chiều về vẫn ngóng trông?
Tóc thề theo gió đưa hương ngát
Làm anh say hồn bên đây sông 

Gió thu đợt này sao rét quá
Thương vai em lạnh làm sao đây?
Biết con gái Huế e lệ lắm
Cứ đứng trông thôi, tội dáng gầy!
(Huỳnh Minh Nhật)

Note: Tuyển tập 20 áng thơ tình mùa thu đi vào bất tử

Đó là những bài thơ tình buồn mùa thu cô đơn, buồn bã & tâm trạng nhất mà tôi muốn gửi đến các bạn! Hy vọng rằng qua những áng thơ mùa thu vừa rồi các bạn sẽ vơi đi phần nào tâm trạng trong lòng. Chùm thơ này chỉ là một trong rất nhiều những áng thơ mùa thu hay trong tất cả những bài thơ mùa thu có trong kho thơ của OCuaSo.Com, hãy khám phá thêm nhiều hơn những bài thơ mùa thu hay và lãng mạn khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Những Chùm Thơ Hay Nhất và Những Bài Viết Về Mùa Thu Mới

Rate this post

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây